Khách hàng chỉ định tôi thiết kế một căn hộ phù hợp cho người khiếm thị.
Tôi đích thân đến hiện trường, không ngờ chủ nhà lại là một cô gái trẻ.
“Căn hộ này là chồng em tặng đấy, rộng lắm phải không!”
“Em cứ tưởng anh ấy sẽ giống như trước đây, tặng em nhẫn kim cương, tặng em búp bê, không ngờ anh ấy bảo, tặng gì cũng không bằng tặng em một mái ấm.”
Cô ấy nhảy cẫng lên khoe khoang, rồi ngay sau đó thoáng chút hụt hẫng.
“Nhưng chồng em bị khiếm thị… nghe nói chồng chị cũng là người m/ù, nên em mới tìm đến chị.”
Cô ấy không ngừng thao thao bất tuyệt về sự ngọt ngào của hai người, còn tôi vừa nghe vừa tỉ mỉ đo đạc.
“Ơ, chồng em về rồi.”
Ổ khóa cửa vang lên, cô gái nhảy cẫng lên lao vào lòng người vừa bước vào.
Một tiếng cười khẽ vang lên, khiến tôi đá/nh rơi cả dụng cụ trong tay.
Tôi cứng đờ quay người lại, thấy người đàn ông đang tựa vào khung cửa, dịu dàng vuốt ve mái tóc dài của cô gái trong lòng, tình ý khó lòng che giấu.
Tôi túm ch/ặt vạt áo, cố gắng ép mình giữ nhịp thở ổn định.
“Cô Triệu, xin hỏi… tôi có cần tiếp tục không?”
Vừa dứt lời, tôi thấy rõ cơ thể người đàn ông cứng đờ từng chút một.
Không sai, anh ấy… cũng là chồng tôi.
…
Thính giác của Trình Lương Sâm rất nhạy bén.
Anh ấy nói, dù thế giới có ồn ào đến đâu, chỉ cần tôi lên tiếng, anh ấy đều có thể nhận ra giọng nói của tôi ngay lập tức.
Vậy nên, sau khi dễ dàng nhận ra tôi, tay anh ấy bỗng chốc cứng đờ giữa không trung.
Triệu Tư Nhã không hề nhận ra sự bất thường của anh, hào hứng giới thiệu.
“Chồng ơi, đây là nhà thiết kế Hướng, em đặc biệt tìm chị ấy đến để thiết kế căn nhà này cho chúng mình đấy.”
“Chào anh.”
Tôi cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.
Trình Lương Sâm vô cảm, phớt lờ lời chào của tôi, dịu dàng lên tiếng với Triệu Tư Nhã:
“Tiểu Nhã, chúng ta không thuê nhà thiết kế nữa được không? Anh muốn được sống trong căn nhà do chính tay em thiết kế hơn.”
Tim tôi chấn động.
Khi mới vào nghề thiết kế, tôi gặp không ít rào cản, những ý kiến thay đổi thất thường của chủ nhà luôn trói buộc trái tim đầy cảm hứng của người thiết kế.
Một lần bị chủ nhà bác bỏ bản thiết kế, lúc ba giờ sáng, tôi ôm máy tính gục ngã.
Trình Lương Sâm nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, không biết là do thức đêm hay vì xót xa.
Anh ấy ôm tôi vào lòng, giọng nói khẽ khàng nhưng chân thành, hứa rằng tương lai nhất định sẽ cho tôi một căn nhà để tôi thỏa sức sáng tạo.
Khi đó anh ấy cũng nói:
“Anh muốn được sống trong căn nhà do chính tay em thiết kế.”
Giọng của Triệu Tư Nhã phá tan sự thất thần của tôi.
“Chồng ơi, đừng mà, em đâu có năng khiếu thiết kế đâu.”
Cô ấy níu tay áo Trình Lương Sâm không ngừng làm nũng.
Khóe môi Trình Lương Sâm nhếch lên, giọng nói đầy nuông chiều.
“Được.”
Sau khi anh ấy bị m/ù, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy lộ ra biểu cảm này.
Đa số thời gian, đối diện với tôi, anh ấy lạnh nhạt như một tảng băng.
Tôi từng nghĩ, có lẽ vì anh ấy đã đóng lại cửa sổ tâm h/ồn, nên rất khó bộc lộ cảm xúc.
Hóa ra chỉ là lạnh nhạt với mình tôi.
Cổ họng nghẹn đắng, tôi vừa định mở miệng, lại nghe thấy giọng anh.
“Nhưng không cần cô ta.”
Anh chỉ tay chính x/ác về phía tôi.
Triệu Tư Nhã kinh ngạc.
“Chồng ơi anh giỏi thật đấy, sao biết người ta ở đó hay vậy!”
Tôi cười khổ.
Anh ấy hiểu rõ những thói quen nhỏ của tôi khi tâm trạng bất ổn hơn bất cứ ai.
Những ngón tay đan vào nhau.
Tiếng nghiến răng.
Nhịp thở dồn dập.
Tất cả đều có thể giúp anh tìm thấy tôi.
Thế nhưng, nếu anh có thể phát hiện ra những điều đó, sao lại không nhận ra nỗi cay đắng của tôi.
“Chồng ơi, đây là nhà thiết kế mạng mà em khó khăn lắm mới đặt lịch được đấy, chồng chị ấy cũng là người m/ù, nên chị ấy rất hiểu về việc cải tạo nhà ở cho người khiếm thị, tại sao không dùng chị ấy…”
“Hơn nữa, qua những bài đăng của chị ấy có thể thấy chồng chị ấy đối xử với chị ấy rất tốt, nếu là một nhà thiết kế đắm chìm trong ngọt ngào, chắc chắn sẽ thiết kế được một ngôi nhà đầy tình yêu!”
“Em thực sự rất thích phong cách của chị ấy.”
Triệu Tư Nhã lẩm bẩm không dứt.
Trình Lương Sâm véo má cô ấy, vừa định nói gì đó, tôi lên tiếng c/ắt ngang.
“Cô Triệu, không làm phiền cô và anh… Trình nữa, tôi, tôi đi trước đây.”
Nói đoạn, tôi cố gắng xách dụng cụ lên rồi chạy đi trong sự nhếch nhác.
Sau khi đóng cánh cửa thang máy ngăn cách những lời phàn nàn của Triệu Tư Nhã và tiếng dỗ dành của Trình Lương Sâm ở bên ngoài, tôi không thể chống đỡ được nữa, dựa vào tường ôm lấy ngựk mình.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.
Là Trình Lương Sâm.
“Anh không cản được Tư Nhã, em cứ làm nhà thiết kế cho cô ấy đi.”
Sự bất lực bao trùm lấy tôi, cơ thể tôi từ từ trượt xuống dọc theo vách thang máy.
Tôi đờ đẫn nhìn chằm chằm vào điện thoại.
Phải mất một lúc lâu tôi mới rời mắt đi.
Bề mặt sáng loáng của gương thang máy phản chiếu một khuôn mặt chằng chịt những vết s/ẹo.
Tôi chợt thấy những năm tháng này thật vô nghĩa.
Lấy điện thoại ra gọi một cuộc, tôi vô cùng bình tĩnh.
“Bác sĩ Hứa, lần trước bác nói với tôi, chồng tôi sau khi hoàn thành đợt phục hồi chức năng cuối cùng sẽ khôi phục thị lực, bác còn nhớ không?”
“Tôi muốn đặt lịch đợt phục hồi chức năng cuối cùng cho chồng tôi.”
“Một tuần sau ạ… Vâng.”