Thứ trông có vẻ dai dẳng bền bỉ ấy vậy mà chỉ bẻ nhẹ đã g/ãy, giống hệt như tình cảm giữa tôi và Trình Lương Sâm.
“Anh đã hỏi em ba lần.”
“Lần đầu tiên là khi em tốt nghiệp học viện thiết kế, anh bị tài năng của em chinh phục, anh hỏi em có muốn sang Berlin tu nghiệp không.”
“Lúc đó em và Lương Sâm đang trong giai đoạn yêu đương cuồ/ng nhiệt, em nói: Chú nhỏ, con không muốn yêu xa với Lương Sâm.”
Giọng Trình Canh vang lên.
“Lần thứ hai, Lương Sâm bị kẻ th/ù của cha anh ấy trả th/ù, anh ấy m/ù, em hủy dung, anh hỏi em có muốn đến một nơi mới để bắt đầu cuộc sống mới không.”
“Em nói, em muốn chăm sóc Lương Sâm cả đời, ngay cả khi trong mắt anh ấy, vụ hỏa hoạn này là do em gây ra.”
“Lần thứ ba, em đăng trạng thái nói rằng bản thân rất mệt mỏi, khách hàng khó tính, em không thể phát huy được tài năng thiết kế của mình, Lương Sâm lạnh nhạt, em cảm thấy tình yêu của anh ấy đang vơi dần đi từng chút một.”
“Anh hỏi em, có nguyện ý sống cho bản thân mình một lần không.”
“Em không trả lời anh.”
“Vậy lần này, đi Berlin cùng anh, em có hối h/ận không?”
Trình Canh nhìn thẳng vào tôi, khuôn mặt có vài nét giống Trình Lương Sâm khiến tim tôi run lên.
Một lúc lâu sau, tôi kiên định trả lời:
“Không hối h/ận.”
“Từ khoảnh khắc nhìn thấy anh ấy đứng cạnh Triệu Tư Nhã, em đã biết, ngày này chắc chắn sẽ đến.”
Trình Lương Sâm phát hiện ra, anh đã hồi phục thị lực, nhưng không bao giờ còn nhìn thấy người quen thuộc ấy nữa.
Hướng Mạn đã biến mất khỏi thế giới của anh.
Ngày đầu tiên, anh tưởng Hướng Mạn đang gi/ận dỗi, vài ngày nữa sẽ về.
Nhưng ba ngày, năm ngày trôi qua, Hướng Mạn vẫn không trở về.
Lúc này anh mới bắt đầu đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm, thậm chí tìm đến tận nhà Triệu Tư Nhã.
“Không phải chứ, A Sâm, cô ta đã thành ra cái dạng đó rồi, anh còn tìm cô ta làm gì?”
Trình Lương Sâm nghi hoặc.
“Cái gì?”
Triệu Tư Nhã lướt điện thoại, chìa ra một bức ảnh.
“Anh hồi phục thị lực rồi, chắc nhìn thấy cô ta x/ấu xí thế nào rồi đúng không, đầy những vết s/ẹo chằng chịt, anh nhìn không thấy sợ sao?”
“Em đoán chắc cô ta sợ anh nhìn thấy dáng vẻ của mình, sợ anh vứt bỏ cô ta nên mới trốn đi trước đấy.”
“Dù sao cũng x/ấu như vậy, ai mà thèm lấy cô ta chứ?”
Trình Lương Sâm nhìn thấy bức ảnh như bị sét đá/nh ngang tai.
Cô gái với mái tóc dài bồng bềnh, làn da trắng trẻo, ngũ quan thanh tú trong ký ức, giờ đây từ đầu đến chân, trên tất cả những vùng da lộ ra ngoài, đều là những vết s/ẹo chằng chịt.
Nhưng rõ ràng, trước khi anh m/ù, đâu phải như thế này.
Trong thời gian anh m/ù, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Anh không kịp suy nghĩ nhiều, cảnh cáo Triệu Tư Nhã.
“Qu/an h/ệ hợp tác của chúng ta kết thúc rồi, nếu cô nhìn thấy Hướng Mạn, hãy giải thích rõ ràng với cô ấy.”
Triệu Tư Nhã sững sờ, bĩu môi.
“Đại ca, anh thật là phức tạp.”
“Anh vừa oán trách việc mình bị m/ù là do cô ấy gây ra, cảm thấy cuộc đời mình tăm tối, kẻ thủ á/c lại chính là người mình yêu nhất, anh mâu thuẫn, giằng x/é, đ/au khổ đến mức đó.”
“Lại vừa cảm thấy vợ mình chăm sóc mình quá chu đáo, khiến anh thấy mình như kẻ phế nhân, rõ ràng anh nên là người cô ấy dựa dẫm, nhưng cô ấy cái gì cũng tự gánh vác, khiến anh thấy mình chẳng có giá trị gì.”
“Thậm chí còn tìm người đến chọc tức vợ anh, chỉ để cô ấy thấy rằng, ở bên người khác anh cũng có thể được dựa dẫm, thì cô ấy đương nhiên cũng vậy.”
“Còn vọng tưởng muốn làm sụp đổ sự nghiệp của cô ấy, để thế giới của cô ấy chỉ có mình anh.”
“Không hiểu nổi anh, thôi bỏ đi, anh có muốn vào xem căn nhà mà vợ anh thiết kế không?”
Trình Lương Sâm theo Triệu Tư Nhã vào nhà.
Cảm giác quen thuộc ùa về.
Nhìn cách bài trí hoàn toàn phù hợp cho người khiếm thị, anh nhớ lại những lời Hướng Mạn đã nói trên xe.
Thì ra cô ấy đã sớm chuẩn bị tâm lý đẩy anh cho Triệu Tư Nhã.
Thậm chí ngay cả vào khoảnh khắc này, cô ấy vẫn đang nghĩ cho cuộc sống tương lai của anh, dặn dò đủ điều vì sợ anh sống không tốt.
Sắc mặt Trình Lương Sâm trắng bệch.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, là mẹ Trình.
“Lương Sâm, khi nào đưa Tiểu Mạn về nhà ăn cơm?”
“Mẹ, Tiểu Mạn mất tích rồi.”
“Cái gì?” Giọng mẹ Trình cao vút lên.
“Có phải con lại làm Tiểu Mạn gi/ận rồi không? Nó vì con mà chịu bao nhiêu khổ cực, nếu không phải vì con, nó cũng không đến mức… Thôi, con dỗ dành nó tử tế đi, nó là một cô gái tốt hiếm có.”
Nhận ra mình lỡ lời, mẹ Trình vội vàng chuyển chủ đề, nhưng Trình Lương Sâm đã nhạy bén bắt được lỗ hổng trong lời nói của bà.
Sau khi gặng hỏi đủ đường, mẹ Trình mới nói ra sự thật của năm đó.
Hóa ra vụ ch/áy năm đó là do kẻ th/ù của cha anh gây ra.
Hoàn toàn không phải do Hướng Mạn thao tác sai.
Anh luôn tưởng mình bị m/ù là vì c/ứu Hướng Mạn nên bị khói hun, nhưng thực tế, là Hướng Mạn bất chấp nguy hiểm lao vào biển lửa, khiêng anh đang bất tỉnh ra ngoài.
Lẽ ra cô ấy đã không sao cả.
Nhưng vì anh, toàn thân bỏng độ ba, da mất cảm giác, dáng vẻ từ thanh tú biến thành k/inh h/oàng.
Điện thoại rơi bịch xuống sàn.