Trong tiệc đính hôn, Phó Vân Tu vẫn chưa xuất hiện. Mẹ anh ta nói anh đang tăng ca xuyên đêm vì một vụ sáp nhập xuyên quốc gia.

Tôi lướt thấy bài đăng trên mạng xã hội của Lâm Mạn, hai tờ giấy đăng ký kết hôn nằm cạnh nhau trên bàn tại Cục Dân chính, định vị ở trung tâm thành phố Bắc Kinh, kèm dòng trạng thái: "Vòng vo một hồi, cuối cùng vẫn là anh."

Tôi bấm số gọi, Phó Vân Tu bắt máy rất nhanh.

"Mạn Mạn bị trầm cảm nặng, đã c/ắt cổ tay t/ự s*t. Tờ giấy kết hôn chỉ là thủ tục để trấn an cô ấy, qua nửa tháng thời gian suy xét, anh sẽ ly hôn ngay."

Tôi nhìn cả bàn khách khứa rồi hỏi anh ta: "Vậy còn tôi là gì?"

Anh ta hạ thấp giọng dỗ dành: "Nam Kiều, đừng làm lo/ạn, người lớn đang ở đây."

Danh phận mà tôi chờ đợi suốt ba năm nay, bị anh ta mang ra làm liều th/uốc đặc trị cho căn b/ệnh trầm cảm của mối tình đầu.

Mẹ Phó vẫn bưng chén trà, thay con trai nói đỡ: "Vân Tu bận việc, chúng ta cứ ăn trước đi."

Tôi trình chiếu điện thoại lên màn hình lớn 65 inch:

"Không cần đợi nữa, con trai bà không bận việc, anh ta bận đi đăng ký kết hôn. Chúc Phó thiếu và Lâm phu nhân trăm năm hạnh phúc, hôn ước giữa hai nhà Thẩm - Phó, đến đây là chấm dứt."

...

Trong phòng bao, những lời xã giao khách sáo lúc nãy bỗng chốc im bặt.

Một sự im lặng ch*t chóc.

Sắc mặt bố tôi tái mét, ông đ/ập mạnh tay xuống bàn rồi đứng dậy:

"Lão Phó! Ông giải thích cho tôi xem! Đây là có ý gì?! Con gái Thẩm Chấn Hoa tôi, hôm nay đến đây để làm trò cười cho nhà họ Phó các người sao?!"

Bố Phó cũng hoàn toàn ngẩn người, ông kinh ngạc nhìn màn hình, rồi quay phắt sang nhìn mẹ Phó:

"Rốt cuộc là chuyện gì thế này?! Người phụ nữ đó là ai?!"

Mẹ Phó hoảng lo/ạn đứng dậy:

"Cái này... chắc chắn là hiểu lầm! Chắc chắn là có người chơi khăm! Ghép ảnh! Đúng rồi, công nghệ máy tính bây giờ phát triển thế, chắc chắn là ghép ảnh!"

Bà ta nói năng lộn xộn, cố gắng giải thích, đưa tay định kéo cánh tay tôi:

"Nam Kiều, con nghe bác nói, Vân Tu tuyệt đối không thể làm ra chuyện hồ đồ như vậy, nó..."

Tôi hơi nghiêng người, tránh bàn tay của bà ta.

"Bác Phó, Lâm Mạn là người quen cũ của bác mà, định vị trên mạng xã hội và con dấu đỏ của Cục Dân chính, công nghệ ghép ảnh e là không làm giả được chân thực đến thế đâu."

Tôi lạnh lùng nhìn bà ta, ánh mắt không chút hơi ấm, chỉ có sự mỉa mai tột cùng:

"Nếu Phó thiếu đã nóng lòng đi đăng ký kết hôn với người khác, trở thành người đàn ông đã có vợ hợp pháp, thì bữa tiệc đính hôn này, tôi nghĩ cũng không cần thiết nữa.

Dù sao thì Thẩm Nam Kiều tôi có tệ đến đâu, cũng không có sở thích chen chân vào chuyện tình cảm của người khác hay dùng chung chồng với người ta."

"Nam Kiều!"

Gương mặt già nua của bố Phó đỏ bừng, ông sốt sắng đến mức mồ hôi đầm đìa:

"Chuyện này nhà họ Phó nhất định sẽ cho con một lời giải thích! Ta sẽ gọi ngay cái thằng khốn đó về, đá/nh g/ãy chân nó!"

"Không cần đâu."

Tôi cầm lấy chiếc túi đặt trên lưng ghế, động tác thanh tao mà dứt khoát.

"Từ giờ trở đi, hôn ước giữa nhà họ Thẩm và nhà họ Phó chính thức vô hiệu.

Ba dự án hợp tác giữa tập đoàn Thẩm thị và Phó thị, sáng mai tôi sẽ cho bộ phận pháp lý gửi đơn hủy hợp đồng. Chúc Phó thiếu và Lâm phu nhân trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử."

Nói xong, tôi không quan tâm đến sắc mặt tái nhợt và những tiếng c/ầu x/in của bố mẹ Phó, khoác lấy tay bố mẹ mình.

"Bố, mẹ, đồ ăn ở đây làm con mất khẩu vị, chúng ta đổi chỗ khác ăn đi."

Khoảnh khắc đẩy cửa phòng bao, tôi thậm chí còn nghe thấy tiếng mẹ Phó gào thét trong tuyệt vọng và tiếng bố Phó đ/ập vỡ ly tách gi/ận dữ.

Nhưng tôi không hề ngoảnh đầu lại.

Bước ra khỏi sảnh khách sạn Park Hyatt, gió đêm đầu thu ập tới, mang theo chút se lạnh, nhưng lại khiến tôi tỉnh táo ngay lập tức.

Ba năm tình cảm, vào khoảnh khắc này hoàn toàn tan thành mây khói.

Nói không đ/au lòng là giả, dù sao tôi cũng là con người bằng xươ/ng bằng th!t.

Nhưng trong tôn chỉ sống của Thẩm Nam Kiều tôi, tuyệt đối không cho phép bản thân tự làm khổ mình vì một gã tồi.

Đã dám chà đạp lòng tự trọng của tôi dưới chân, thì tôi sẽ cho anh ta biết, giẫm hụt chân là phải g/ãy cẳng.

Tôi dừng bước, lấy điện thoại ra, trực tiếp chỉnh sửa ảnh chụp màn hình vừa nãy cùng một đoạn văn bản, rồi nhấn gửi.

Một bài đăng mới trên mạng xã hội ra đời.

【Đã chia tay. Phó tiên sinh hôm nay đại hỷ, chúc mừng khắp nơi, mong mọi người biết cho. Ngoài ra: Bản thân hiện đang đ/ộc thân, có thể theo đuổi, xin đừng làm phiền nếu không chân thành.】

Không kèm bất kỳ biểu tượng buồn bã nào, không có những lời tố cáo dài dòng, chỉ là một thông báo ngắn gọn dứt khoát.

Đã dám làm, thì tôi dám giúp anh ta thông báo rộng rãi.

Bài đăng vừa lên chưa đầy một phút, WeChat của tôi đã n/ổ tung.

Những dấu chấm đỏ tăng lên với tốc độ chóng mặt.

Những "chị em nhựa" trong vòng tròn xã hội, những đối tác kinh doanh, lần lượt để lại bình luận bên dưới, có kẻ kinh ngạc, có kẻ hóng hớt, cũng có kẻ thăm dò hỏi xem có phải đang đùa không.

Tôi lười trả lời, đang định cất điện thoại vào túi.

Đột nhiên, một bình luận đặc biệt nổi bật hiện lên.

Người bình luận: Lục Cảnh Thần.

【Lục Cảnh Thần: Cô Thẩm, bây giờ xếp hàng lấy số lấy lòng, còn kịp không?】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
7 Độ Vong Xuyên Chương 8
11 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chồng cứ yên tâm, em sẽ hầm canh thập toàn đại bổ

Chương 12
Giới thiệu: Đêm tân hôn, Thẩm Nguyệt Sơ bị chồng là Tần Tắc đuổi ra khỏi cửa, trước mắt cô bỗng xuất hiện những dòng bình luận kỳ lạ, tiết lộ cô chính là nữ phụ độc ác sắp bị bóp chết trong cuốn tiểu thuyết! Để tồn tại, cô dựa vào thông tin từ những dòng bình luận để xoay chuyển cốt truyện, bất ngờ phát hiện mình lại là "phương thuốc duy nhất" chữa trị chứng hàn độc của nam chính. Đối mặt với sự sỉ nhục của mẹ chồng quái ác và âm mưu của nữ chính bạch liên hoa, cô không còn nhẫn nhịn nữa, dùng sức mạnh đồng tiền vả mặt cực gắt, khiến tổng tài lạnh lùng từng bước rơi vào lưới tình. Từ một nhân vật pháo hôi trở thành nữ hoàng, màn nghịch tập này ngọt đến sâu răng!
Xuyên Không
5