"Không chịu nổi... thì tự mình rút khỏi dự án."

Phòng họp tác chiến im lặng vài giây.

Tôi đưa tay định cầm cây bút trên bàn. Dù là giả, tôi cũng phải lấy nó về.

Cao Trì nhanh hơn một bước, đ/è bàn tay lên cây bút.

Tôi nắm lấy cổ tay anh ta.

"Buông ra."

"Cậu buông trước đi."

Tay tôi bắt đầu run. Không phải vì gi/ận dữ. Mà là dây th/ần ki/nh ở đầu ngón tay đang phát tín hiệu báo động. Cái cảm giác trống rỗng quen thuộc từ tận tủy xươ/ng đang trào dâng lên.

Vòng đeo tay CGM rung lên.

4.1. Mũi tên hướng xuống.

3.8.

Tay tôi mất hết sức lực. Cao Trì hất cổ tay tôi ra.

"Thấy chưa. Cậu lại đang diễn đấy à."

Tôi muốn nói nhưng không được. Môi tê dại, lưỡi như không còn thuộc về mình nữa.

Tầm nhìn bắt đầu thu hẹp từ các cạnh.

Tay tôi quờ quạng trên mặt bàn -- chẳng nắm được gì cả. Đầu gối va vào ghế, cả người đổ ập xuống.

Hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy là gương mặt của Cao Trì. Anh ta không hề cử động. Biểu cảm là sự thất vọng, như đang nhìn một kẻ không thể c/ứu vãn.

Đúng khoảnh khắc đó --

Điện thoại của Phương Viễn trên bàn làm việc rung lên ba hồi. Màn hình hiện thông báo đẩy.

CGM Alert / Lâm Viễn / Đường huyết 3.2 / Đang giảm liên tục / Thông báo liên lạc khẩn cấp.

Phương Viễn đang họp giao ban tại trụ sở chính của công ty. Anh ấy liếc nhìn điện thoại, đứng dậy bước thẳng ra ngoài.

Vừa gọi 120, vừa lao xuống bãi đỗ xe.

Hai mươi phút sau, anh ấy đạp cửa phòng họp tác chiến.

Tôi nằm trên sàn. Cao Trì ngồi xổm bên cạnh, tay cầm điện thoại -- không phải để gọi 120.

Mà là mở camera, chuẩn bị quay phim.

Lão Chu chặn giữa Cao Trì và tôi. Tay lão Chu r/un r/ẩy, nhưng ông không lùi bước. Ông đã bốn mươi lăm tuổi, thân hình g/ầy gò, hai chân đứng sừng sững trên thảm không hề lay động.

Phương Viễn gi/ật lấy điện thoại của Cao Trì, ném xuống bàn.

"Cậu đang quay cái gì thế?"

Cao Trì đứng dậy. "Tổng giám đốc Phương, cậu ta lại lên cơn rồi. Tôi đang chuẩn bị..."

"Cậu chuẩn bị cái gì? Cậu chuẩn bị quay phim. Quay cảnh cậu ta đổ gục xuống đất."

Phương Viễn ngồi xổm xuống, chạm vào động mạch cảnh của tôi. Còn đ/ập, nhưng rất yếu. Anh ấy cạy miệng tôi ra, nhét viên kẹo lão Chu đưa vào.

Vô ích. Tôi đã không còn nuốt nổi nữa rồi.

Ngoài cửa sổ, tiếng còi c/ứu thương từ xa vọng lại.

Phương Viễn đứng dậy. Anh ấy nhìn chiếc điện thoại vẫn đang quay phim trong tay Cao Trì, rồi lại nhìn cây bút trong suốt dưới sàn.

"đá/nh tráo th/uốc kê đơn, cố ý gây thương tích. Trì hoãn cấp c/ứu, cố ý không hành động. Quay phim toàn bộ quá trình mà không c/ứu giúp -- cố ý xâm phạm."

"Cậu chờ trát hầu tòa đi."

Khi tôi tỉnh dậy, dịch truyền glucose vẫn đang nhỏ từng giọt.

Phương Viễn ngồi bên cạnh. Ngoài cửa sổ trời đã sáng.

Trong mắt anh ấy có những tia m/áu, tay áo xắn đến tận khuỷu, cà vạt không biết đã tháo ra từ bao giờ.

Màn hình điện thoại hiển thị đường cong thời gian thực của CGM -- anh ấy vẫn luôn theo dõi nó.

Bác sĩ Triệu đẩy cửa bước vào. Đặt phiếu kết quả xét nghiệm lên tủ đầu giường.

"Chức năng thận tạm thời ổn định rồi," ông nói.

"Nhưng bảy ngày qua, thời gian hạ đường huyết của cậu tích lũy lên tới ba mươi mốt tiếng. Trong đó hạ đường huyết ban đêm chiếm hơn một nửa."

"Thêm một lần hạ đường huyết nghiêm trọng nữa thôi."

Ông ngập ngừng một chút.

"Tôi không dám đảm bảo thận của cậu sẽ không rơi vào tình trạng suy kiệt không thể phục hồi."

Ở cửa phòng b/ệnh, chị Trần đang đứng đó. Trên tay cầm chiếc máy tính xách tay.

"Lâm Viễn," giọng chị ấy rất nhẹ. "Đợi khi nào cậu khỏe hơn chút, chị cần hỏi cậu vài chuyện."

Buổi chiều, chị Trần và Phương Viễn đã tiến hành lấy lời khai trong phòng b/ệnh.

Tôi kể lại từ đầu. Th/uốc bị thu. Email của Phương Viễn. Insulin bị lấy ra khỏi tủ lạnh. Chế độ liên đới. Thu giữ điện thoại. Th/uốc bị tráo thành nước.

Mỗi khi kể một chuyện, sắc mặt chị Trần lại khó coi thêm một phần.

Đến khi kể về camera giấu kín trong chiếc đồng hồ điện tử, Phương Viễn ngẩng đầu lên.

"Video đâu?"

"Trên đám mây. Điện thoại bị khóa trong tủ của Cao Trì."

Phương Viễn đứng dậy.

"Lấy về được."

Anh ấy dẫn theo chị Trần và nhân viên bộ phận an ninh mở tủ văn phòng của Cao Trì.

Trên túi niêm phong có dán nhãn, điện thoại của tất cả mọi người đều ở bên trong. Điện thoại của tôi được lấy ra. Mở máy. Đám mây bắt đầu đồng bộ.

File ghi hình của chiếc đồng hồ điện tử lưu trữ trọn vẹn ba ngày. Tôi mở một đoạn -- ba giờ mười hai phút chiều ngày hôm trước.

Cao Trì đẩy cửa bước vào phòng tôi. Dùng thẻ từ của chính mình. Đi đến trước tủ lạnh, lấy từ trong túi ra một chiếc chìa khóa. Chìa khóa dự phòng của hộp giữ lạnh có khóa mật mã.

Anh ta mở hộp giữ lạnh. Lấy cây bút insulin ra. Vặn đầu kim.

Sau đó anh ta lấy từ túi khác ra một ống tiêm. Trong ống tiêm là chất lỏng trong suốt.

Anh ta hút hết dung dịch trong bút insulin ra, rồi bơm chất lỏng trong ống tiêm vào.

Toàn bộ quá trình mất ba phút bốn mươi giây.

Chị Trần xem xong video. Im lặng rất lâu.

"Đây không phải là quản lý yếu kém," chị nói. "Đây là cố ý gây thương tích."

Chị yêu cầu bộ phận kỹ thuật trích xuất toàn bộ dữ liệu từ tài khoản video ngắn của Cao Trì.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
6 Độ Vong Xuyên Chương 8
9 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tổ trưởng Thiết Quân tôn sùng văn hóa sói, cho rằng tiểu đường không phải là bệnh và đòi tịch thu insulin của tôi

Chương 8
Tôi bị công ty điều động gấp sang nhóm dự án bên cạnh để phụ trách một dự án biệt lập. Trưởng nhóm mới tự xưng xuất thân từ đội ngũ tinh nhuệ của các tập đoàn lớn, tôn sùng văn hóa sói. Ngày đầu tiên phát triển biệt lập, anh ta treo một tấm băng rôn trong phòng họp tác chiến: “Ở đây chỉ giữ lại chiến binh, không giữ kẻ vô dụng.” Anh ta bắt đầu thu giữ thuốc của tất cả mọi người. Melatonin, thuốc giảm đau, thuốc dạ dày, tất cả đều bị lấy đi. Đến lượt bàn làm việc của tôi, anh ta cầm bút tiêm insulin trong ngăn kéo lên. “Trong bầy sói, bệnh tật không phải là cái cớ.” “Cái này anh không được lấy.” Tôi giật lấy bút insulin, khóa chặt vào ngăn kéo. Thận của tôi chỉ còn một nửa chức năng, ba năm trước tôi đã phải vào ICU vì nhiễm toan ceton. Khi xuất viện, bác sĩ từng nói, lần hôn mê tiếp theo chính là chạy thận, sẽ đe dọa đến tính mạng. Trưởng nhóm sa sầm mặt mày, chỉ thẳng vào mũi tôi mà mắng: “Cậu đang kéo lùi cả dự án, bầy sói không cần kẻ yếu.” Tôi không nói gì, trực tiếp gọi điện cho cấp trên: “Anh Phương, trưởng nhóm mới muốn thu insulin của tôi, anh nói xem, chuyện này phải làm sao đây?”
Tình cảm
4