Trước cửa phòng họp tác chiến có hơn hai mươi người đứng đợi.
Có người đi dép lê. Có người chưa kịp ăn tối. Có người đang sốt nhẹ.
Cao Trì đứng giữa phòng, mặc chiếc áo khoác gió in hai chữ "Quân đội thép". Trên bảng trắng viết một dòng chữ: Đêm nay không có kẻ yếu.
Tiểu Mạnh bị bạn cùng phòng lôi đến, đứng ở hàng cuối cùng. Cậu ấy gửi tin nhắn cho tôi -- nhưng tôi đang ở phòng b/ệnh, điện thoại để chế độ im lặng.
Lão Chu không có trong đám đông.
Lão Chu đã uống th/uốc hạ huyết áp và đi ngủ.
Đúng 4 giờ sáng. Điện thoại của Cao Trì sáng lên. Một thông báo email mới hiện ra trên màn hình.
Người gửi: Giám đốc PMO. Cao Trì liếc nhìn một cái. Không bấm vào. Úp điện thoại xuống bàn.
"Tất cả. Đi theo tôi."
Điểm đến là một ngọn núi hoang cách đó hai cây số.
Cao Trì đi dẫn đầu. Gió sáng sớm rất lạnh, ánh đèn đường nhợt nhạt. Không ai hỏi tại sao 4 giờ sáng lại phải leo núi.
Hào quang "Quân đội thép" của anh ta vẫn còn chút tác dụng sót lại trước hơn hai mươi người này. Chạy được mười lăm phút. Có người bắt đầu thở dốc. Có người tụt lại phía sau.
Một nữ sinh bị trẹo cổ chân. Cô ngồi bệt xuống đất, đ/au đến mức nước mắt rơi lã chã.
Cao Trì đi tới. Không ngồi xuống.
"Đứng dậy. Đây chính là sự bứt phá."
Nữ sinh không đứng nổi. Hai người bên cạnh đỡ cô dậy, tiếp tục leo lên.
Cơn hạ đường huyết bắt đầu. Không phải của tôi -- mà là của một đồng nghiệp khác bị kháng insulin.
Buổi tối chưa ăn gì, chạy được mười lăm phút, anh ta bắt đầu chóng mặt, vã mồ hôi lạnh. Anh ta vịn vào thân cây ngồi thụp xuống.
Cao Trì liếc nhìn anh ta một cái.
"Cho cậu ta nửa chai nước. Tiếp tục."
Đội hình kéo dài dằng dặc. Người phía trước vừa chạy vừa hô khẩu hiệu. Người phía sau mò mẫm trong bóng tối tìm đường.
5 giờ sáng. Trời vẫn chưa sáng hẳn. Đường núi càng hẹp hơn.
Lão Chu vốn dĩ không nên đến.
Có người gõ cửa phòng ông. Nói rằng anh Cao đã dặn, không đến nghĩa là không nể mặt anh ấy.
Lão Chu 45 tuổi, tim đã đặt stent. Ông do dự rất lâu. Rồi xỏ giày vào.
Bây giờ ông đang đi ở cuối đội hình. Lồng ngựk khó thở. Cơn đ/au nhói quen thuộc từ vai trái lan dần đến xươ/ng hàm.
Ông dừng bước, lấy th/uốc hạ huyết áp ra -- đã quá giờ uống hai tiếng rưỡi.
Người bên cạnh đi lướt qua ông. Nói một câu: Cố lên anh Chu.
Lão Chu nuốt th/uốc. Dựa vào thân cây nuốt khan một ngụm nước bọt. Chân mềm nhũn. Ông trượt dọc theo thân cây xuống đất.
Không ai chú ý đến việc ông dừng lại.
5 giờ 20 phút sáng. Đội hình quay đầu. Có người đếm số người -- thiếu mất một.
Cao Trì nói bình thường thôi. Có lẽ tự quay về trước rồi.
Nhưng có người gọi điện thoại cho lão Chu không được.
Hai đồng nghiệp đi ngược lại con đường cũ để tìm. Ánh đèn pin quét qua những gốc cây.
Lão Chu dựa vào thân cây. Đầu nghiêng sang một bên. Môi tím tái.
Những viên th/uốc vương vãi trên nền đất bùn bên tay ông -- th/uốc trợ tim. Ba viên. Chưa kịp nuốt.
Được phát hiện lúc 5 giờ 47 phút sáng.
Xe cấp c/ứu 120 đến. Bác sĩ cấp c/ứu ngồi xổm xuống, lật mí mắt lão Chu. Sau đó ngẩng đầu nhìn quanh một vòng.
"Người đi bao lâu rồi?"
Không ai trả lời. Không ai biết ông ấy ra đi từ lúc nào.
Hành lang b/ệnh viện. Người nhà lão Chu vẫn chưa đến. Vợ ông ở thành phố khác, nhận được điện thoại lúc 6 giờ sáng.
Giám đốc PMO ngồi trên chiếc ghế nhựa ở hành lang, gương mặt không cảm xúc. Phương Viễn đứng bên cửa sổ.
PMO nói một câu:
"Cậu ta gõ cửa nhà lão Chu. Trong danh sách hơn hai mươi người có tên lão Chu. Cậu ta thừa biết lão Chu có stent trong tim."
Bộ phận pháp chế bên cạnh lướt điện thoại. Giọng rất nhỏ.
"Vô ý làm ch*t người. Đủ để cấu thành tội hình sự rồi."
Cuối hành lang, cảnh sát bước ra từ thang máy.
Sáng hôm đó. Phương Viễn nhận được một tin nhắn trong phòng b/ệnh. Người gửi: Cao Trì.
Không có nội dung. Chỉ có một bức ảnh.
Lão Chu đang ngồi tại bàn làm việc. Góc nghiêng. Trước mặt là một dòng mã nguồn. Ngược sáng.
Những sợi tóc bạc của lão Chu được ánh sáng màn hình chiếu vào sáng rực. Thời gian chụp -- tối ngày thứ năm.
Cái rạng sáng mà tôi cắn răng viết script tự động hóa.
Lão Chu cũng ngồi đó vào cái rạng sáng ấy. Stent của ông đặt cách đây hai năm. Ông biết thức khuya không tốt cho tim. Nhưng ông chưa bao giờ nói ra.
Phương Viễn cầm điện thoại nhìn rất lâu. Rồi đặt điện thoại lên giường tôi. Màn hình hướng lên trên.
Tôi nhìn gương mặt nghiêng của lão Chu trong ảnh. Nhìn rất lâu.
"Cậu ta gửi bức ảnh này cho anh --"
"Cậu ta đang nói cho chúng ta biết."
Giọng Phương Viễn rất khô khốc.
"Cậu ta biết lão Chu sẽ đến."
Ba ngày sau. Cảnh sát chính thức lập án. Tội danh: Vô ý làm ch*t người.
Cao Trì bị bắt đi trong căn nhà trọ. Trong tài khoản video ngắn của anh ta vẫn còn một bản nháp chưa gửi đi -- "Quân đội thép bất bại".
Ống kính hướng về phía chính anh ta. Ngồi trong căn phòng không bật đèn. Đôi mắt đỏ ngầu.
Thông báo khóa tài khoản của nền tảng đến trước cả cảnh sát một bước.