“Không thấy bàn tay này của tôi đã th/ối r/ữa đến mức nào rồi sao!”
“Anh bây giờ ném tôi vào rừng, khác gì trực tiếp gi*t tôi?”
Bùi Trạm thậm chí không buồn nâng mí mắt.
“Chẳng phải cô vẫn đang sống tốt đó sao?”
“Cho dù cô có tàn phế thật, tôi cũng sẽ nuôi cô nửa đời còn lại.”
“Nhưng quy tắc nhà họ Bùi, không được phá bỏ.”
Sở Âm thò đầu ra từ lòng anh ta, thì thầm: “A Trạm, thôi bỏ đi, cô Nam trông có vẻ nghiêm trọng lắm.”
“Hay là, những ngày còn lại, để em đi thay cô ấy đi. Dù sao cái mạng này của em cũng chẳng đáng giá gì...”
“Không được!” Bùi Trạm nghiêm giọng ngắt lời cô ta, vẻ mặt đầy xót xa, “Chân em đã thế này rồi, đi làm sao được?”
Anh ta quay đầu nhìn tôi, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lùng.
“Tám giờ sáng mai, xe sẽ đợi cô ở cửa.”
“Nếu cô dám chạy trốn, hoặc dám từ chối.”
Giọng Bùi Trạm nhẹ nhàng như không.
“Bà nội cô đang nằm trong phòng ICU ở b/ệnh viện Thụy Kim, chi phí mỗi ngày hai vạn, tôi sẽ lập tức c/ắt đ/ứt.”
Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, m/áu toàn thân lạnh buốt từng tấc.
Ba năm.
Tôi ở bên anh ta ba năm, thay anh ta đỡ đ/ao, thay anh ta đối phó với những mũi tên hòn đạn lạc trong gia tộc.
Thứ đổi lại bằng nửa cái mạng, chính là một lời đe dọa nhẹ nhàng như vậy.
Tôi hạ mắt xuống, quấn lại miếng vải rá/ch lên những ngón tay đ/ứt lìa.
Một vòng, lại một vòng, quấn thật ch/ặt.
“Được.”
“Ngày mai tôi sẽ đi.”
Bùi Trạm có vẻ rất hài lòng với sự thức thời của tôi, hừ lạnh một tiếng.
“Sớm nghe lời như vậy thì cần gì phải chịu những tội này.”
Anh ta bế Sở Âm lên, sải bước đi lên lầu.
“Bác sĩ Lâm ở dưới tầng hầm, tự lăn xuống đó mà xử lý đi, đừng để m/áu làm bẩn sàn nhà.”
Trong phòng y tế, đèn phẫu thuật sáng chói mắt.
Khi bác sĩ Lâm c/ắt miếng vải rá/ch ra, ông hít một hơi lạnh.
“Cô Nam, vết thương này của cô...”
“Xươ/ng ngón tay đã nát vụn hoàn toàn, vết thương nhiễm trùng nặng. Phải lập tức chuyển đến b/ệnh viện lớn để làm sạch và phẫu thuật c/ắt bỏ.”
“Nếu tiếp tục trì hoãn, sẽ dẫn đến nhiễm trùng m/áu gây t/ử vo/ng.”
Tôi tựa vào lưng ghế, toàn thân không ngừng co gi/ật vì sốt cao và đ/au đớn dữ dội.
“Bác sĩ Lâm, ông có thể giúp tôi băng bó được không?”
Bác sĩ Lâm sững người: “Băng bó? Thế này mà băng bó sao? Đây là cần phẫu thuật!”
“Bùi Trạm bắt sáng mai tôi phải vào lại rừng.”
Tôi nghe thấy giọng mình khô khốc, bình thản như đang kể chuyện của người khác.
“Anh ta sẽ không đồng ý cho tôi phẫu thuật đâu.”
Bác sĩ Lâm trợn tròn mắt.
“Vào rừng? Cô vào rừng trong tình trạng này, sống không quá ba ngày đâu!” Ông đứng phắt dậy.
“Tổng giám đốc Bùi không biết vết thương của cô nặng đến thế sao? Để tôi đi nói với cậu ấy!”
“Vô ích thôi.” Tôi gọi ông lại.
“Anh ta biết rõ hơn bất cứ ai về những gì tôi đã trải qua.”
“Anh ta chỉ là không quan tâm thôi.”
Bác sĩ Lâm đứng ch/ôn chân tại chỗ, sắc mặt thay đổi liên tục. Ông biết hoàn cảnh đi trên băng mỏng của tôi ở nhà họ Bùi suốt ba năm qua.
Nhưng không ngờ, Bùi Trạm lại có thể tuyệt tình đến mức này.
“Tôi chỉ có thể giúp cô làm sạch và kh//âu vết thương cơ bản nhất.” Bác sĩ Lâm thở dài.
“Nhưng đây là chữa ngọn không chữa gốc, cô đang đùa giỡn với mạng sống của mình đấy.”
Không gây tê toàn thân, mỗi mũi kim xuyên qua phần th!t th/ối r/ữa đều đ/au như bị lăng trì.
Tôi cắn ch/ặt môi, nửa tiếng sau, vết thương tạm thời được xử lý xong.
Bác sĩ Lâm để lại cho tôi mấy lọ th/uốc tiêu viêm đặc hiệu rồi đi ra ngoài.
Trong tầng hầm chỉ còn lại mình tôi.
Tôi vừa định nuốt th/uốc thì cửa đột ngột bị đẩy ra.
Sở Âm đẩy xe lăn dừng lại trước mặt tôi, ánh mắt rơi vào bàn tay bị quấn như đò/n bánh tét của tôi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.
“Nam Chi, cảm giác tranh giành thức ăn với lợn rừng trong hố bùn, có dễ chịu không?”
Tôi không thèm để ý đến cô ta.
“Thực ra lúc đầu, A Trạm chỉ bảo người ta khóa nước trong căn nhà gỗ thôi.”
Sở Âm tự nói một mình, giọng nhẹ nhàng như đang trò chuyện thường ngày.
“Là em nói với vệ sĩ rằng, kiểu sinh tồn này chưa đủ chân thực. Em muốn nhìn thấy cảnh cô bò lổm ngổm khắp nơi như con chuột để cầu sống.”
“Cho nên, cầu d/ao điện là em bảo người ta ngắt, bột th/uốc dẫn dụ lợn rừng cũng là em bảo người ta rắc.”
Cô ta thở dài, có vẻ hơi phiền n/ão: “Tiếc thật, lũ lợn rừng vẫn còn quá ngốc, vậy mà chỉ cắn đ/ứt có hai ngón tay của cô.”
Tay tôi cầm lọ th/uốc siết ch/ặt lại.
Quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào cô ta: “Cô không sợ tôi ch*t ở trong đó sao?”
“Cô ch*t chẳng phải là tốt quá sao?”
Sở Âm che miệng cười khúc khích, “Cô ch*t rồi, vị trí Bùi phu nhân sẽ trống ra.”
“Dù sao A Trạm đến nhìn cô một cái cũng lười, cho dù cô có thật sự ch*t ở trong đó, anh ấy cũng tuyệt đối không trách em lấy một lời.”
Cô ta hơi nghiêng người về phía trước, trong ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo của kẻ chiến thắng.
“Nam Chi, cô lấy gì mà tranh với tôi? Cô ở bên anh ấy ba năm, từng đỡ đ/ao cho anh ấy thì đã sao?”
“Chỉ cần tôi rơi một giọt nước mắt, anh ấy thậm chí sẵn lòng tự tay đẩy cô xuống địa ngục.”