Chu Tễ dừng bước, nhìn những quả bóng bay đó một cái, rồi quay sang hỏi tôi:
“Thích màu nào?”
Tôi sững sờ, chưa kịp phản ứng lại, anh đã bước tới sạp hàng, chọn một quả màu hồng:
“Cầm lấy đi.”
Tôi ngước mắt nhìn quả bóng, bỗng thấy lòng mình lâng lâng khó tả.
Đã bao nhiêu năm rồi tôi không còn chơi mấy thứ này nữa.
Lần cuối cùng cầm loại bóng bay này, chắc là hồi nhỏ, khi mẹ m/ua cho tôi ở chợ.
Tôi nắm lấy sợi dây, đi theo bên cạnh anh tiếp tục tiến về phía trước.
Ánh đèn đường kéo dài bóng của hai người ra, rồi chồng lên nhau.
Tôi thực sự nảy sinh một ảo giác.
Chúng tôi chính là một cặp vợ chồng mới cưới, sau bữa tối ra ngoài tản bộ, anh m/ua cho tôi một quả bóng bay xinh xắn, cuộc sống bình lặng nhưng khiến người ta thấy rất dễ chịu.
Nhưng đúng lúc này, điện thoại reo.
Là Chu Bỉnh Thừa.
Tôi chần chừ một chút, vẫn nhấn vào xem tin nhắn:
“Giang Thời Sênh, cô thực sự đã đăng ký kết hôn với anh trai tôi sao? Sao cô dám làm thế?”
Tôi không trả lời.
Tin nhắn của anh ta tiếp tục hiện lên:
“Được lắm, hay lắm, Giang Thời Sênh.”
“Cô tưởng cô gả cho anh trai tôi là xong chuyện sao?”
“Đừng quên, cô còn chưa qua được ải của mẹ tôi đâu!”
Tôi nhíu mày, trong lòng dấy lên một nỗi bất an mơ hồ.
Tôi đã phá hỏng hôn sự của Chu Tễ và Tô Khả Ninh, bà ấy chắc chắn sẽ không thích loại người như tôi.
Trong mắt bà, tôi có lẽ cũng giống như những gì người đời đồn đại.
Là một người đàn bà dựa vào việc bò lên giường để leo cao.
Chu Tễ không nhận ra sự khác lạ của tôi, cất điện thoại rồi nhìn tôi:
“Thời Sênh, mẹ bảo chúng ta bây giờ về nhà một chuyến.”
Tôi gật đầu.
Loại chuyện này trốn cũng không trốn được, chi bằng đối mặt trực tiếp.
Cho dù mẹ Chu có bắt tôi và Chu Tễ ly hôn, thì tôi cũng đã cầm chắc mười triệu trong tay, nhìn thế nào tôi cũng không lỗ.
Khi xe chạy vào tòa nhà cũ của nhà họ Chu, lòng tôi vẫn vô thức thắt lại.
Trong lúc Chu Tễ đi đỗ xe, Chu Bỉnh Thừa đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi, anh ta nhướng mày, khẽ nói:
“Thời Sênh, ly hôn với anh trai tôi xong thì quay về đây đi, đừng gi/ận dỗi nữa, ngoài việc không thể cho cô danh phận ra, những thứ khác tôi đều có thể cho cô.”
Tôi không nói gì, ánh mắt lướt qua anh ta, đặt lên người mẹ Chu đang ngồi trên sofa.
Bà đặt tách trà xuống, rồi nhướn mi, đá/nh giá tôi từ đầu đến chân:
“Cô Giang đúng là th/ủ đo/ạn cao tay thật, bên kia vừa dứt khoát qu/an h/ệ với Bỉnh Thừa nhà ta, bên này đã đăng ký kết hôn với A Tễ rồi.”
“Cha mẹ cô, chính là dạy dỗ cô như thế sao?”
Đối mặt với tình huống này, tôi đã rất dày dạn kinh nghiệm.
Dù sao khi còn ở bên Chu Bỉnh Thừa, tôi cũng thường xuyên phải xử lý những tình huống như thế này.
Tôi vừa định mở miệng, Chu Tễ đã đột ngột chắn trước mặt tôi:
“Mẹ, việc kết hôn là do con đề nghị, có chuyện gì thì cứ nhắm vào con, đừng làm khó Thời Sênh.”
Phòng khách lặng ngắt như tờ, nụ cười trên khóe miệng Chu Bỉnh Thừa dần đông cứng lại.
Mẹ Chu đặt tách trà xuống, hừ lạnh một tiếng:
“A Tễ, con là con cả nhà họ Chu, làm việc xưa nay luôn biết chừng mực.”
“Nhưng con nhìn xem lần này con đã làm gì?”
“Đăng ký kết hôn với một người đàn bà như thế này, danh tiếng của cô ta ra sao, con không biết sao?”
“Con cưới loại đàn bà này, thì để mặt mũi nhà họ Chu chúng ta đi đâu?”
Bà dừng một chút, giọng trầm xuống thêm vài phần:
“Mẹ không quan tâm hai đứa đăng ký kết hôn bằng cách nào, ngày mai đi ly hôn ngay, chuyện này chấm dứt tại đây, mẹ sẽ không truy c/ứu, con cũng đừng hồ đồ nữa.”
Tôi vô thức lùi lại một bước, giữ khoảng cách với Chu Tễ.
Dù anh có đưa ra quyết định thế nào, tôi cũng sẽ không trách anh.
Nhưng Chu Tễ lại nắm ch/ặt tay tôi không buông, im lặng hai giây mới chậm rãi lên tiếng:
“Mẹ, Thời Sênh là người thế nào, con rõ hơn ai hết, những lời đồn bên ngoài kia, là có người cố tình tung ra.”
Khi nói câu này, anh nghiêng đầu nhìn Chu Bỉnh Thừa một cái, rồi nói tiếp:
“Con sẽ không ly hôn với Thời Sênh.”
Mẹ Chu và Chu Bỉnh Thừa ngước mắt nhìn anh, trong ánh mắt thoáng qua vẻ khó tin.
“Nếu mẹ nhất quyết ép con ly hôn, vậy con chỉ còn cách từ mặt nhà họ Chu.”
Chu Bỉnh Thừa đứng thẳng người dậy, nụ cười trên mặt hoàn toàn biến mất:
“Anh, anh nói gì cơ?”
Chu Tễ không thèm để ý đến anh ta, chỉ nhìn mẹ Chu:
“Mẹ, mẹ một tay nuôi nấng con và Bỉnh Thừa khôn lớn, con kính mẹ yêu mẹ, nhưng hôn nhân của con là chuyện riêng của con.”
“Thời Sênh là người con tự mình lựa chọn, con đã x/ác định là cô ấy.”
“Nếu mẹ không thể chấp nhận, vậy con chỉ còn cách dọn ra ngoài, từ nay về sau, mọi thứ của nhà họ Chu đều không còn liên quan gì đến con nữa.”
Tôi đứng sau lưng anh, bỗng thấy sống mũi cay xè, hốc mắt có thứ gì đó đang chực trào ra, tôi phải cố gắng mở to mắt hết cỡ mới không để nó rơi xuống.
Chưa từng có ai vì tôi mà làm đến mức này.
Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn là người bị bỏ rơi.