“ em dạo này tính khí lớn thật đấy, chuyện nhỏ xíu mà cũng dỗi đòi không tổ chức tiệc cưới.”
Tôi nhìn nét mặt nghiêm túc của anh, nhất thời không phân biệt được cái gọi là “chuyện nhỏ” mà anh nói là gì.
Là việc người thân bạn bè phải chạy đi chạy lại mười lần hay là việc anh bỏ mặc tôi bị thương để đi cùng người khác, hay là việc anh thấy tôi bị hạ đường huyết mà vẫn mang phần cơm cuối cùng đi cho mèo ăn?
“San San áy náy đến mức không ăn uống tử tế, đã làm cho em một phương án tiệc cưới mới rồi đây.”
Anh đưa thông báo đặt phòng khách sạn thành công và bản kế hoạch tiệc cưới ra trước mặt tôi.
Trên sơ đồ chỗ ngồi, tên của bố mẹ tôi nằm ở bàn cuối cùng.
Tôi chỉ tay vào cái tên lạ hoắc ở bàn chính, ngước mắt chất vấn: “Ý anh là sao?”
“Đây là những trẻ mồ côi mà San San giúp đỡ, sợ họ ngồi bàn cuối sẽ cảm thấy không thoải mái.”
Giọng tôi run lên vì gi/ận dữ: “Vậy không sợ bố mẹ tôi ngồi ở đó sẽ không thoải mái sao?”
“Bàn cuối ở cạnh cửa, ngồi đó có thể kịp thời chào hỏi khách khứa qua lại, anh thấy khá tốt mà.”
“San San chu đáo lắm, đã đổi cả nhạc, mẫu kẹo mừng, món ăn rồi, tốt hơn trước nhiều.”
Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, không cử động.
Mọi thứ trong tiệc cưới đều là tâm huyết của tôi.
Âm nhạc là những bài hát mà tôi và Phó Tư Niên yêu thích nhất khi mới yêu nhau.
Hàng ngàn phần kẹo mừng là do chính tay tôi gói từng gói một.
Thực đơn là thứ tôi đã nếm thử hàng chục món, chọn lựa dựa trên sở thích của người thân bạn bè.
Cuối cùng chỉ nhận lại được một câu “đổi rồi” nhẹ bẫng.
Tôi siết ch/ặt lòng bàn tay, giọng điệu cũng trở nên cứng nhắc.
“Tiệc cưới của tôi, đến lượt cô ta làm chủ sao?”
Phó Tư Niên nhíu ch/ặt mày, sự bất mãn lộ rõ trên mặt.
“San San có lòng giúp em, sao em lại không biết điều như vậy.”
“Đã đặt với khách sạn rồi, đổi nữa San San sẽ suy nghĩ nhiều đấy, cứ thế đi.”
Anh day day huyệt thái dương rồi cầm điện thoại lên nhìn.
“Đèn nhà San San hỏng rồi, cô ấy sợ tối, anh qua đó dỗ cô ấy một lát.”
Tôi không nói gì.
Khi Phó Tư Niên đi ngang qua tôi, anh nhìn thấy những nốt đỏ dày đặc trên cổ tôi.
“Sao em lại… anh quên mất em bị dị ứng cồn, sao không nhắc anh.”
Anh nhìn tôi đầy khó xử, rồi lại nhìn chiếc điện thoại đang rung liên hồi.
“Ở nhà còn th/uốc dị ứng, em tự uống đi, đợi anh sửa đèn bên chỗ San San xong sẽ quay lại đưa em đi b/ệnh viện.”
“Đợi anh về sẽ m/ua cho em món bánh việt quất em thích nhất, ngoan nhé.”
Nói xong, anh quay lưng bỏ đi không hề ngoảnh lại.
Anh đã quên, tất cả th/uốc dị ứng và các loại rư/ợu đều đã bị anh đóng gói vứt đi hết rồi.
Cũng quên mất rằng tôi không thích ăn việt quất, người thích việt quất là Lâm San San.
Ngày đó anh thề thốt hứa hẹn, đảm bảo sẽ không để tôi đụng vào một giọt rư/ợu nào, đảm bảo sẽ m/ua bánh dâu tây cho tôi cả đời.
Giờ đây, mọi thứ thuộc về tôi đều bị một người khác thay thế, quên sạch sành sanh.
Cũng đúng thôi, anh đâu chỉ quên mỗi chuyện này.
Ngay cả người đáng lẽ phải quan tâm nhất cũng bị anh lãng quên.
Tôi lau khô nước mắt, đặt ba tấm vé máy bay về nhà.
Đêm đó nhận được điện thoại của mẹ, trong tiếng khóc của bà là sự bất lực không thể giấu giếm.
“Cầu thang bị thủng một lỗ, bố con không nhìn rõ nên ngã xuống rồi.”
Khi đến b/ệnh viện, bác sĩ đang kiểm tra cho ông.
“Khách sạn chẳng phải có thang máy sao, sao lại đi cầu thang bị thủng lỗ?”
Mẹ tôi lau nước mắt, ánh mắt mịt m/ù.
“Không phải khách sạn, là nhà nghỉ mà chúng ta đang ở.”
Nhưng khách sạn rõ ràng là do Lâm San San đặt trước.
Tôi nén gi/ận, gọi điện thoại qua đó, chỉ nhận lại được tiếng xin lỗi nức nở của Lâm San San.
Giọng Phó Tư Niên vang lên: “Là ý của anh, em đừng trách San San.”
“Khách sạn nhầm ngày, dù sao bố mẹ em cũng không ở quen khách sạn cao cấp, ở nhà nghỉ lại thoải mái hơn.”
Điện thoại như sắp bị tôi bóp nát.
“Anh có biết cái nhà nghỉ tồi tàn này thậm chí không có cửa sổ và nhà vệ sinh riêng không! Bố tôi còn bị ngã bị thương nữa!”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Giọng anh mang theo vẻ dỗ dành: “Em đừng vội, anh qua xem sao.”
Cúp điện thoại, tôi đẩy xe lăn chạy hết tầng này đến tầng khác.
Kết quả cuối cùng là bị g/ãy xươ/ng, cần phải nằm viện.
Hai tiếng trôi qua, Phó Tư Niên vẫn chưa đến, chỉ có hai tin nhắn thoại chưa nghe.
“Anh bên này có việc gấp không đi được, anh đã gọi điện dặn dò rồi, sẽ cho ông dùng loại th/uốc tốt nhất để điều trị.”
“Em cũng đừng quá lo lắng, họ làm lụng va chạm quen rồi, có sao đâu.”
Lúc này tôi cầm tờ kết quả kiểm tra, nhìn bóng dáng bố chỉ có thể nằm trên giường b/ệnh ngoài hành lang, lòng tan nát thành hai mảnh.
Tôi lại quay về phòng khám hỏi xem có phòng b/ệnh trống không.
Bác sĩ thậm chí không ngẩng đầu lên: “Đều kín chỗ rồi, giường b/ệnh này vẫn là nhờ có người gọi điện gửi gắm mới thêm được đấy.”
Không còn cách nào khác, tôi đành cất đồ rồi ra ngoài m/ua cơm.
Trong thang máy, tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Theo suốt một đường đến một phòng b/ệnh VIP riêng biệt, Phó Tư Niên đang ngồi bên giường đút cháo cho Lâm San San.
“Anh Phó, khách sạn đó không phải nên nhường cho bà ngoại em sao, chị Niệm Niệm có vẻ đang rất gi/ận.”
Phó Tư Niên búng nhẹ vào chóp mũi cô ta.