Các cô y tá trẻ thi nhau nháy mắt ra hiệu, còn làm như thật mà bảo với tôi: "Bác sĩ Thẩm, đừng vội đồng ý với cô ấy quá, phụ nữ là phải để cho họ chờ đợi, chứ theo đuổi được rồi là không biết trân trọng đâu."
Một cô y tá khác đảo mắt: "Bác sĩ Thẩm đừng nghe cô ấy, là vì luật sư Hạ mỗi lần đến đều mang theo trà sữa đấy!"
Lão Triệu sẽ giành lấy b/ệnh án trên tay tôi, vừa nghiêm mặt bảo các cô ấy tập trung làm việc, vừa không nói lời nào đuổi tôi về nhà.
Xe của Hạ Kim Vụ đỗ dưới chân chung cư, tôi chủ động lên tiếng gọi cô ấy lại.
"Ngày nào cũng đến, tôi bận công việc không chăm sóc được cho cô, không thấy chán sao?"
Cô ấy suy nghĩ một chút, rồi mỉm cười lắc đầu:
"Đợi anh, thì làm sao mà thấy chán được."
Tôi chưa đồng ý để ở bên cô ấy ngay lập tức,
Nhưng cũng không còn từ chối lòng tốt đưa tôi về nhà của cô ấy nữa.
Có lẽ tôi vẫn chưa thể thực sự buông bỏ quá khứ để đón nhận một người yêu hoàn toàn mới,
Nhưng tôi sẽ không tự giam mình trong những ký ức cũ kỹ.
Tôi vẫn không cảm thấy mình làm sai điều gì, đời người ở trên đời, ai cũng có những lựa chọn khác nhau.
Chỉ cần họ chịu trách nhiệm với bản thân mình là được.
Mùa đông năm đó, Cố Minh Đường và Giang Tự hoàn toàn chia tay.
Trước khi rời đi, Giang Tự đến gặp tôi một lần, anh ấy g/ầy đi trông thấy, cúi đầu cười khổ:
"A Trì, tôi biết anh sẽ không tha thứ cho tôi. Nhưng tôi vẫn muốn đến chào tạm biệt anh, tôi sắp đi rồi. Trước đây tôi quá dựa dẫm vào người khác, dù là Khương Tuyết Vi, Cố Minh Đường, hay là anh."
"Từ nay về sau, tôi muốn sống theo cách khác."
"Dù anh có tin hay không, tôi thật sự, thật sự rất hy vọng mọi điều tốt đẹp sẽ đến với anh."
Mùa xuân năm sau, Cố Minh Đường cũng lên chuyến bay tới Đức,
Cô ấy không đến gặp tôi nữa, chỉ dùng một số điện thoại lạ gửi đến một tin nhắn.
【Thẩm Trì, ngày hôm đó nhìn thấy anh điềm tĩnh, tự tin trên bàn mổ, em chợt nhớ đến năm nhất khi anh giành hạng nhất, em nói em không phục, sớm muộn gì cũng thắng lại. Ngày đó em mới biết, em đã sai một cách quá đáng, là em thua rồi. Em biết bao nhiêu lời xin lỗi cũng vô ích, em sẽ dùng tất cả những gì đã học để c/ứu giúp nhiều người hơn, kính anh, kính y học, kính lý tưởng.】
Tôi cúi đầu nhìn tin nhắn đó, cuối cùng lặng lẽ cất điện thoại đi, không trả lời.
Ngoài cửa sổ, lá ngô đồng xào xạc, gió xuân tràn vào, mang theo mùi của đất mới lật.
Những khúc xươ/ng từng bị đá/nh g/ãy cuối cùng cũng đã lành lại, mọc thành hình hài cứng cáp hơn.
Tôi đứng trước cửa sổ nhìn mặt trời lặn giữa những dãy nhà đằng xa một lúc,
Đột nhiên bóng dáng Hạ Kim Vụ xuất hiện dưới lầu, cô ấy đứng trong ánh hoàng hôn, mỉm cười vẫy tay với tôi.
Tôi cười khẽ, tắt máy tính của mình,
Sánh bước cùng cô ấy trên con đường rợp bóng cây, tôi chủ động nắm lấy tay cô ấy.
"Hạ Kim Vụ."
"Cô thích hoa gì, ngày mai tôi tặng cô."
Xươ/ng g/ãy có thể tái sinh, gió xuân rồi sẽ thổi tan tuyết đông,
Ngày mai thuộc về tôi, cũng đã lặng lẽ đến rồi.