Anh ta khóc đến mức không thể đứng thẳng lưng, chỉ có thể phát ra những tiếng nấc nghẹn ngào khản đặc.
Ngoài chợ rau ở đầu hẻm.
Đường Đình mang trên mình khoản bồi thường khổng lồ, sa sút đến mức chỉ có thể bày hàng vỉa hè b/án mấy con búp bê đất nặn kém chất lượng.
Gió lạnh thổi khiến cô ta r/un r/ẩy bần bật.
Cận Bắc lảo đảo bước ra từ trong hẻm.
Cả hai tình cờ gặp nhau bên vũng nước bẩn thỉu.
Sau giây lát sững sờ, th/ù mới h/ận cũ lập tức bùng n/ổ.
Đường Đình chộp lấy nắm đất sét trên quầy hàng ném thẳng vào mặt Cận Bắc.
"Tất cả là tại tên phế vật vô dụng như anh hại đời tôi."
Cận Bắc mắt đỏ ngầu, lao tới.
Cả hai không màng thể diện, giằng co đá/nh đ/ấm trong vũng bùn lầy.
Những lời lẽ thô tục vang lên không dứt.
Cận Bắc bị đẩy ngã xuống vũng nước bùn.
Lưng đ/ập mạnh vào tảng đ/á cứng, vết s/ẹo sâu hoắm nơi từng bị khoét th!t truyền đến cơn đ/au thấu xươ/ng.
Anh ta nằm ngửa trên mặt đất, nhìn lên bầu trời xám xịt hướng về phía Nam Thành.
Người Đồng D/ao từng hâm nóng bát canh giải rư/ợu cho anh trong đêm mưa năm nào.
Đã ch*t từ lâu trong cái đêm mùa hè anh dung túng người khác b/ắt n/ạt cô ấy.
Anh đưa tay sờ lên vết s/ẹo vĩnh viễn không thể phẳng lại trên lưng mình.
Quãng đời còn lại chỉ có thể ngước nhìn tôi ở trên cao.
Trong chuỗi hối h/ận không hồi kết này, vĩnh viễn không thể ngóc đầu dậy được.