Số tiền tôi có trong tay không đủ để xoay xở, cuối cùng chỉ đành gọi điện cho vợ, giải thích đầu đuôi câu chuyện. Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, tôi mới nghe thấy giọng vợ mình nhẹ nhàng vang lên:

“Anh chưa ăn gì đúng không? Ăn tạm cái gì đó đi, em chuyển tiền qua cho anh rồi.”

Sống mũi tôi cay xè, ậm ừ đáp lại. Sau khi kết thúc cuộc gọi, tôi nhìn số tiền được chuyển vào điện thoại. Đó là số vốn liếng ít ỏi mà vợ chồng tôi vất vả tích góp sau khi kết hôn, là tiền học phí tháng tới của con. Tôi sụt sịt mũi, vịn tường đứng dậy.

Tôi lê đôi chân tê dại quay lại đại sảnh. Lưu Quế Phân vừa giải quyết xong giao dịch cuối cùng, đang ngồi thong dong lướt điện thoại bên trong. Ánh mắt hờ hững của cô ta lướt qua người tôi rồi lại dán vào màn hình. Tôi buông xuôi, ngồi phịch xuống ghế, đưa thẻ ngân hàng qua. Tôi li/ếm đôi môi khô khốc:

“Quẹt thẻ đi.”

Cả đại sảnh yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng gõ phím lạch cạch. Trong chớp mắt, chiếc thẻ ngân hàng đã quay lại trong tay tôi. Năm vạn tệ, cứ thế mà mất sạch. Lương tháng của tôi là năm nghìn, tôi phải nhịn ăn nhịn mặc mười tháng mới tiết kiệm được số đó. Vậy mà nó lại nhẹ nhàng bị trừ sạch như thế.

Giọng tôi khàn đặc: “Khoản ph/ạt này tôi đã nộp rồi, cô phải cấp cho tôi biên lai nộp ph/ạt chứ.”

Lưu Quế Phân nhìn tôi với vẻ khó hiểu:

“Đầu óc anh có bình thường không đấy, cần cái tờ biên lai rá/ch đó làm gì?”

Tôi tăng âm lượng: “Tôi yêu cầu cô phải xuất biên lai có đóng dấu giám sát! Đó là tiền mồ hôi nước mắt của tôi!”

Lưu Quế Phân lại đảo mắt, có lẽ vì không muốn tốn thêm lời với tôi, cô ta lấy ra một tập biên lai, chấm chút nước bọt rồi lật ra. Cuối cùng cầm con dấu đỏ, hà hơi vào rồi đóng mạnh xuống hóa đơn. Cô ta đẩy tờ biên lai về phía tôi, tôi cẩn thận cất vào túi.

Tôi không chút chậm trễ chạy đến b/ệnh viện xin cấp lại giấy báo tử, rồi lập tức quay lại ngân hàng. Lưu Quế Phân liếc nhìn tờ giấy đó, lạnh lùng nói:

“Bắt buộc phải có mặt chính chủ để x/ác minh.”

Tôi bàng hoàng như bị sét đá/nh ngang tai. Khoản tiền ph/ạt mà tôi phải chạy vạy khắp nơi mới có được, chỉ để không bị đóng băng tài khoản và rút tiền ra, kết quả nhận lại chỉ là mất trắng năm vạn tệ.

Tôi không thể kìm nén cơn gi/ận dữ thêm được nữa, gào lên:

“Tôi đã x/ác nhận lại với cô ba lần rồi, cô từng nói là có thể trực tiếp rút tiền!”

Lưu Quế Phân lạnh lùng nhìn tôi:

“Tôi làm việc theo quy định, tờ giấy chứng tử b/ệnh viện cấp này không có tác dụng, cần văn bản chính thức của đồn cảnh sát và chính chủ phải có mặt.”

“Cô có còn tính người không, người nhà cô ch*t cô cũng bắt họ đích thân đến sao?”

Tôi tức đến đỏ cả mặt, đ/ấm mạnh xuống quầy giao dịch. Lưu Quế Phân hét lên:

“Có người h/ành h/ung!”

Tiếng hét của cô ta kéo theo sự xuất hiện của quản lý Triệu. Lưu Quế Phân nắm lấy cánh tay của quản lý Triệu, thêm mắm dặm muối kể lại toàn bộ sự việc. Quản lý Triệu dùng ánh mắt dò xét nhìn lên nhìn xuống người tôi, sau đó cười làm hòa, cầm tờ giấy chứng tử lên xem qua rồi nhìn vào màn hình máy tính.

“Thưa anh, tình hình của anh chúng tôi đã nắm rõ, anh cũng phải thông cảm cho khó khăn của chúng tôi, xin hãy làm theo quy định.”

Đầu tôi như n/ổ tung:

“Quy định ch*t ti/ệt gì chứ! Giấy chứng tử đã có rồi, làm sao bắt người ch*t đích thân đến được!”

Quản lý Triệu vẫn giữ nụ cười giả tạo:

“Tờ giấy này của anh không thể thụ lý, rút tiền thì chị anh phải đích thân đến.”

“Lúc gửi tiền vào, sao không cần chính chủ đến đi?!”

Quản lý Triệu phớt lờ cơn gi/ận của tôi:

“Xin lỗi anh, đây là quy định của ngân hàng, không có mặt chính chủ thì không thể giải quyết.”

“Nếu anh thực sự không thể đưa người đến, có thể đi làm công chứng.”

“Làm công chứng mất cả tháng trời, tôi đang chờ tiền để lo tang lễ!”

Quản lý đẩy gọng kính vàng, giọng điệu hờ hững:

“Anh có thể bảo quản lạnh th* th/ể trước, đợi rút được tiền rồi hãy lo liệu.”

Tôi gào lên:

“Bảo quản lạnh? Ông bảo tôi đem chị tôi đi đông lạnh à?”

Quản lý Triệu tỏ vẻ bất lực:

“Đây là cách giải quyết tốt nhất hiện tại.”

Tai tôi ù đi vì tức gi/ận. Nhìn gương mặt lạnh lùng của ông ta, tôi đã hiểu rõ. Họ chỉ đang cậy thế người ch*t không thể đến ngân hàng nên mới cố tình gây khó dễ. Tôi ngước đôi mắt trống rỗng, vô h/ồn nói:

“X/ác định là bắt buộc phải có mặt chính chủ đúng không?”

Quản lý Triệu ngạo mạn gật đầu. Tôi bỗng cười:

“Đây là ông nói đấy, đừng có hối h/ận.”

Lưu Quế Phân đảo mắt lên tận trời:

“Dọa ai thế, nếu không còn chuyện gì thì đừng làm phiền chúng tôi làm việc.”

Cô ta ngáp một cái rồi nhấn nút tạm dừng giao dịch. Tôi đẩy cửa bước ra khỏi ngân hàng, hơi nóng ập tới nhưng tôi lại thấy toàn thân lạnh buốt. Tôi hít một hơi thật sâu đầy tuyệt vọng rồi bấm một cuộc điện thoại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
7 Độ Vong Xuyên Chương 8
9 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10
11 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi liên hôn, anh mới biết mình cưới nhầm người

Chương 9
Tôi và chị gái cùng đi xem mắt hai anh em nhà họ Cố, cả bốn người đều ưng ý. Đêm tân hôn, Cố Trạch Xuyên nhìn gương mặt tôi, sững sờ trong giây lát. "Sao lại là em? Người ngày nào cũng trò chuyện với anh trên WeChat, tại sao lại là em?" Hóa ra người anh ấy nhắm đến là chị gái, chỉ là đã kết bạn nhầm WeChat, nhận nhầm người. Anh cả Cố Trạch Vũ cưới chị gái, nhị thiếu gia Cố Trạch Xuyên cưới tôi. Hôn ước đã định, không thể hối hận. Hai năm sau đó, chị gái và anh cả ân ái hòa thuận. Còn tôi và Cố Trạch Xuyên lại lạnh nhạt thấu xương, đồng sàng dị mộng. Anh ấy chê tôi trầm mặc tẻ nhạt, không hoạt bát linh động như chị gái. Tôi ốm sốt đến 39 độ 8 gọi điện cho anh ấy, anh ấy đang bận đi nghe hòa nhạc cùng chị gái, bảo tôi tự đi bệnh viện. Cuối cùng, vào một đêm đông giá rét, tôi chết trong vực thẳm của căn bệnh trầm cảm. Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về năm hai mươi hai tuổi, ngày hai gia đình đính ước. Chị gái mỉm cười nói với tôi: "Chúng ta gả cùng một nhà cũng có người chăm sóc lẫn nhau." Tôi nhìn người đàn ông đã bức tử mình ở kiếp trước đang ngồi đối diện, đứng dậy mỉm cười: "Cuộc hôn nhân này, tôi không kết nữa không kết."
Trọng Sinh
4