Hai người bọn họ, thật sự là một người diễn giỏi hơn một người.
Một kẻ trên giường mây mưa phóng túng, một kẻ dưới giường tình anh em thắm thiết.
Tôi đ/è nén sự lạnh lẽo trong đáy mắt, thuận theo lời cô ta nói: “Đúng vậy, anh cũng rất nhớ Lục Vũ. Mộc Tuyết, tháng sau là kỷ niệm bốn năm ngày cưới của chúng ta, anh muốn tổ chức một bữa tiệc thật hoành tráng. Mấy năm nay ai cũng bận rộn, anh muốn mời tất cả bạn bè thân thiết đến, ăn mừng thật náo nhiệt, em thấy sao?”
“Tất nhiên là tốt rồi!” Cô ta mỉm cười ngước lên hôn nhẹ vào cằm tôi, cưng chiều đáp: “Chỉ cần anh vui, muốn làm thế nào cũng được, em sẽ bảo trợ lý đi sắp xếp địa điểm.”
Ngày hôm sau, tôi gọi cho Lục Vũ.
Điện thoại chỉ đổ chuông một tiếng đã được bắt máy, giọng Lục Vũ đầy vẻ lo lắng và quan tâm truyền đến: “Ngạn Chu! Cuối cùng cậu cũng chịu liên lạc với tôi rồi, sức khỏe đỡ hơn chưa? Tôi lo muốn ch*t đi được!”
Nghe giọng điệu không chút sơ hở của cậu ta, tôi đáp lại bằng giọng ôn hòa, nhưng ý cười không hề chạm tới đáy mắt: “Tôi không sao rồi, Lục Vũ. Tháng sau tôi và Mộc Tuyết tổ chức tiệc kỷ niệm bốn năm ngày cưới, cậu là anh em tốt nhất của tôi, nhất định phải đến đấy.”
Giọng Lục Vũ khựng lại, xen lẫn một chút khô khốc và nhẫn nhịn khó phát hiện: “Được thôi, cậu gửi thời gian cho tôi nhé, chắc chắn tôi sẽ đến.”
“Vậy thì tốt.” Giọng tôi nhẹ tênh, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng: “Lục Vũ, cậu nhất định phải ăn mặc chỉnh tề vào, vì ngày hôm đó sẽ có một bất ngờ rất lớn đấy.”
Kết thúc cuộc gọi, tôi ném điện thoại lên bàn, mệt mỏi nhắm mắt lại.
Một tháng sau, tại sảnh tiệc của khách sạn InterContinental sang trọng nhất trung tâm thành phố.
Thẩm Mộc Tuyết đã bao trọn tầng cao nhất, hiện trường được trang trí đẹp như mơ, khắp nơi đều là những đóa hoa hồng trắng nhập khẩu mà tôi từng vô tình nhắc đến.
Mà ngay lúc này, với tư cách là nam chính tuyệt đối của bữa tiệc, tôi đang ngồi trong phòng chờ VIP của sân bay cách khách sạn 30 km.
Trên điện thoại là hình ảnh bố mẹ tôi đang truyền trực tiếp về.
Trong video, Thẩm Mộc Tuyết mặc chiếc váy cao cấp được c/ắt may tinh tế, đang cầm ly champagne đi lại giữa các vị khách.
Chỉ có hành động cô ta liên tục nhìn đồng hồ đã tố cáo sự bồn chồn trong lòng.
Còn ở phía xa, cạnh bàn tráng miệng, Lục Vũ đang đứng trong bộ vest đen.
Thẩm Mộc Tuyết tuy cố tình dùng vạt váy rộng để che giấu, nhưng sau một tháng, cái bụng bầu hơi nhô lên của cô ta đã bắt đầu lộ rõ.
Hai người họ đứng cách nhau một khoảng, tỏ ra xa cách, tránh hiềm nghi.
Tôi nhìn thời gian ở góc trên bên phải màn hình.
Sắp rồi, vở kịch hay chuẩn bị bắt đầu.
Khoảnh khắc tiếp theo, cánh cửa chạm trổ nặng nề và hoa lệ của sảnh tiệc bị đẩy ra.
Hiện trường vốn ồn ào bỗng chốc im bặt, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía cửa.
Không có nam chính mặc vest hoa lệ.
Chỉ có bố tôi, trong bộ đồ Trung Sơn màu đen đầy uy nghiêm, sắc mặt xanh mét.
Mẹ tôi, mặc bộ suit công sở sắc sảo, ánh mắt sắc lạnh.
Theo sau họ là bốn vệ sĩ mặc đồ đen mặt không cảm xúc.
Thẩm Mộc Tuyết sững người một chút, ngay lập tức nở nụ cười hoàn hảo, bước nhanh tới đón: “Bố, mẹ, sao hai người lại đến đây?”
Cô ta nhìn ra sau lưng bố mẹ tôi, lông mày nhíu ch/ặt hơn: “Ngạn Chu đâu ạ? Sao anh ấy không đi cùng hai người?”
Lục Vũ đứng phía sau đám đông, thấy bố mẹ tôi đến cũng bước tới: “Dì ơi, Ngạn Chu đâu ạ?”
Mẹ tôi phớt lờ Lục Vũ, cũng không đáp lời Thẩm Mộc Tuyết, thậm chí đến một nụ cười xã giao bà cũng chẳng buồn bận tâm.
“Mộc Tuyết à, Ngạn Chu hôm nay có chút việc.” Bố tôi trầm giọng lên tiếng, giọng nói đ/è nén cơn gi/ận dữ sắp bùng phát.
Thẩm Mộc Tuyết cuối cùng cũng nhận ra bầu không khí kỳ quặc, nụ cười trên mặt dần cứng đờ: “Bố, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”
“Không vội.” Mẹ tôi cười lạnh, gõ đôi giày cao gót đi thẳng đến bảng điều khiển ở giữa sảnh tiệc, cầm lấy micro.
“Mọi người có mặt ở đây đều là bạn bè của Ngạn Chu và Mộc Tuyết phải không? Rất xin lỗi, hôm nay Ngạn Chu không đến được.”
Giọng mẹ tôi qua loa phóng thanh vang lên rõ ràng đến từng ngóc ngách của sảnh tiệc.
“Dù Ngạn Chu không có mặt, nhưng nó đã nhờ tôi mang đến một bất ngờ cho mọi người.”
Vừa nói, ngón tay mẹ tôi nhấn vào nút phát.
Màn hình LED khổng lồ vốn đang chiếu vòng lặp những bức ảnh cưới tuyệt đẹp của tôi và Thẩm Mộc Tuyết bỗng chớp nháy.
Giây tiếp theo, âm nhạc dừng lại.
Một tấm ảnh độ phân giải cao không báo trước được chiếu lên màn hình lớn.
Trong ảnh, Lục Vũ và Thẩm Mộc Tuyết năm 19 tuổi, ôm nhau cười rạng rỡ, nhìn vào ống kính, ngọt ngào đến cực điểm.
Cùng lúc đó, phía sau tôi, loa phát thanh sân bay vang lên:
“Thưa quý khách, chuyến bay đến London sắp bắt đầu làm thủ tục lên máy bay...”
Tôi đứng dậy, kéo vali bên cạnh, đưa thẻ lên máy bay cho nhân viên mặt đất.
Còn ngay lúc này, tại sảnh tiệc khách sạn InterContinental cách đó 30 km, vở kịch hề đó vẫn đang tiếp diễn.