“Tôi muốn đứng trước mặt tất cả truyền thông, kể lại câu chuyện ba năm qua của mình một cách nguyên vẹn nhất.”
“Tôi muốn tất cả mọi người đều nhìn thấy bộ mặt thật của nhà họ Triệu.”
“Tôi muốn khiến Triệu Cường trở thành kẻ bị người người xua đuổi như chuột chạy ngoài đường.”
“Tôi muốn khiến Triệu Lý cả đời này không gả đi đâu được.”
“Tôi muốn cha mẹ hắn, trước mặt họ hàng bạn bè, cả đời này không bao giờ ngẩng đầu lên nổi.”
Chu Nhiên nhìn tôi, trong ánh mắt thoáng qua một tia lo lắng.
“Lâm Vãn, làm như vậy, em cũng sẽ tự đẩy mình vào tâm bão. Em chắc chắn mình đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Tôi cười, nụ cười nhẹ nhàng tựa mây bay.
“Đến trắng tay tôi còn không sợ, thì còn sợ những thứ này sao?”
“Hơn nữa...”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt trở nên xa xăm.
“Công ty mới của tôi, cũng cần một chút... tuyên truyền và gây chú ý, không phải sao?”
Chu Nhiên nhìn tôi, hồi lâu sau mới thở dài, mỉm cười.
“Lâm Vãn, em thật sự... khiến tôi phải nhìn bằng con mắt khác.”
Anh ta đứng dậy, đưa tay về phía tôi.
“Được thôi, Tổng giám đốc Lâm.”
“Cố vấn pháp lý cao cấp của em bây giờ sẽ đi sắp xếp cho em một buổi họp báo trả th/ù hoành tráng nhất.”
Buổi họp báo được ấn định vào ba ngày sau, tại khách sạn năm sao thuộc sở hữu của Tập đoàn Lâm Thị.
Ngay khi tin tức được tung ra, cả giới truyền thông như bùng n/ổ.
“Thiên kim Lâm Thị kết hôn bí mật ba năm, bị gã chồng nghèo bạo hành rồi đuổi khỏi nhà?”
“Đằng sau món n/ợ c/ờ b/ạc hàng triệu là sự c/ứu rỗi của tình yêu hay cái bẫy của bản chất con người?”
“Danh tính thật của ‘chị Vãn thần tính toán’ bị phơi bày, chuẩn bị x/é nát gia đình chồng cũ!”
Hàng loạt tiêu đề câu khách lan truyền khắp mạng xã hội.
Tôi, Lâm Vãn, chỉ sau một đêm, từ một bà nội trợ vô danh trở thành tâm điểm bàn tán của cả cộng đồng mạng.
Gia đình Triệu Cường tất nhiên cũng đã thấy tin tức.
Trong ba ngày đó, điện thoại của tôi gần như bị đá/nh sập.
Triệu Cường, Triệu Lý, cha mẹ Triệu Cường, chú bác cô dì...
Tất cả những người nhà họ Triệu mà tôi quen hay không quen đều thay phiên nhau gọi đến.
Có kẻ khóc lóc c/ầu x/in tôi tha thứ, có kẻ ch/ửi bới tôi tâm địa đ/ộc á/c, cũng có kẻ đe dọa nếu tôi dám nói bậy thì sẽ cùng ch*t với tôi.
Tôi mặc kệ tất cả, chặn hết mọi số.
Chu Nhiên giúp tôi thuê đội ngũ PR tốt nhất và lực lượng an ninh hàng đầu.
Anh ta bảo tôi, ngày họp báo, việc tôi cần làm là nói tất cả những gì muốn nói.
Còn lại, cứ để anh ta lo.
Ngày diễn ra họp báo, tôi mặc một bộ vest trắng c/ắt may tinh tế, trang điểm nhẹ, tóc dài búi cao, cả người trông vô cùng sắc sảo và điềm tĩnh.
Khi tôi bước vào hội trường, vô số ánh đèn flash lập tức bao vây lấy tôi.
Tôi không nhìn ngang liếc dọc, đi thẳng tới bục phát biểu.
Hội trường bên dưới chật kín phóng viên đến từ khắp cả nước.
Tôi nhìn thấy Tô Tình, cô ấy ngồi hàng ghế đầu, làm động tác cổ vũ cho tôi.
Tôi cũng thấy Chu Nhiên, anh ta đứng ở góc hội trường, ánh mắt điềm tĩnh, tặng tôi một nụ cười yên tâm.
Tôi hít sâu một hơi, cầm lấy micro.
“Chào mọi người, tôi là Lâm Vãn.”
Giọng nói của tôi qua micro truyền đi rõ ràng khắp hội trường.
“Tôi biết, mọi người đến đây hôm nay là để nghe một câu chuyện.”
“Một câu chuyện về một người đàn bà ngốc nghếch và một lũ ăn cháo đ/á bát.”
Tôi không dùng bất kỳ ngôn từ hoa mỹ nào, chỉ dùng tông giọng bình tĩnh nhất để bắt đầu kể.
Từ việc tôi bất chấp sự phản đối của gia đình để gả cho Triệu Cường.
Đến việc tôi phát hiện hắn n/ợ món n/ợ c/ờ b/ạc hàng chục triệu, rồi phải thức trắng bao đêm xây dựng mô hình để trả n/ợ giúp hắn.
Cho đến việc sau khi trả hết n/ợ, hắn đã cấu kết với gia đình thế nào để đuổi tôi ra khỏi nhà.
Tôi kể rất chậm, rất rõ ràng.
Mọi chi tiết, mọi mốc thời gian đều chính x/ác không sai lệch.
Các phóng viên bên dưới viết lách lia lịa, đèn flash chớp liên hồi.
Khi tôi kể đến đoạn Triệu Cường cư/ớp điện thoại của tôi, tưởng rằng đã cư/ớp được tất cả, rồi mang theo nhóm chat đi “tất tay” vào cửa dưới, cả hội trường xôn xao.
Tôi không dừng lại, tiếp tục kể.
Kể về việc hắn đã gọi video s/ỉ nh/ục tôi thế nào khi đang dẫn trước ở hiệp một.
Kể về việc hắn đã thua sạch mọi thứ và sợ đến mức tè ra quần khi tiếng còi mãn cuộc vang lên.
Khi tôi kể xong tất cả, cả hội trường im phăng phắc.
Tất cả mọi người đều bị sốc bởi câu chuyện đầy rẫy những cú lật kèo và sự x/ấu xa của bản chất con người này.
Lúc này, một phóng viên đứng dậy, giành quyền đặt câu hỏi.
“Cô Lâm, xin hỏi tất cả những gì cô nói đều có bằng chứng không?”
Tôi gật đầu.
“Tất nhiên rồi.”
Tôi nhìn về phía Chu Nhiên, anh ta ra hiệu cho tôi.
Màn hình lớn trong hội trường bừng sáng.
Bằng chứng đầu tiên là toàn bộ lịch sử giao dịch và sao kê ngân hàng từ các mô hình của tôi trong ba năm qua.
Mỗi khoản thu, mỗi khoản chi đều rõ ràng rành mạch.
Tổng số tiền là 13,27 triệu.