Chỉ với hai chữ đó, Tưởng Lê đã sợ đến mức không dám thở mạnh: “Tổng M/ộ, cháu là Tiểu Lê nhà họ Tưởng đây ạ. Mới cách đây không lâu cháu còn dự tiệc mừng thọ của ngài mà!”

“Ồ, con nhóc nhà họ Tưởng à, sao lại dùng số này liên lạc với ta?”

Tưởng Lê ấp úng một hồi lâu mới lấy hết can đảm hỏi: “Tổng M/ộ, ngài có quen chủ nhân của số điện thoại này không ạ?”

Phòng bao im phăng phắc, tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi câu trả lời từ đầu dây bên kia.

Toàn thân Tưởng Lê r/un r/ẩy, rư/ợu chảy theo sợi tóc rơi vào mắt cô ta cũng không dám đưa tay lên lau.

Một lúc lâu sau, từ điện thoại truyền đến một câu nói.

“Không quen.”

Ba chữ vừa dứt, tất cả mọi người trong phòng đều thở phào nhẹ nhõm.

Nếu không, với những chuyện đã làm với tôi hôm nay, có ch*t mười lần dưới tay nhà họ M/ộ cũng không hết tội.

Tưởng Lê cúp máy, nụ cười đắc ý lại trở về trên gương mặt cô ta.

Tôi thầm thở dài trong lòng, lão gia tử đúng là cao thủ trong việc hố con trai mình.

“Ấn nó xuống cho tôi, bắt quỳ xuống.”

Có kẻ đ/á mạnh vào khoeo chân tôi, tôi ngã chúi về phía trước, hai đầu gối chạm đất, rồi bị người ta vòng tay ra sau trói ch/ặt.

Tưởng Lê lau sạch rư/ợu trên người mình, rồi cầm lấy một vỏ chai rư/ợu trên bàn.

“Hoặc là bây giờ ngoan ngoãn học làm chó, hoặc là để tôi dùng chai rư/ợu này đ/ập đến khi nào hả gi/ận thì thôi.”

Tôi nghiến ch/ặt răng, cứng cổ không chịu cúi đầu.

Đạo diễn Cố mềm nhũn hai đầu gối quỳ bên cạnh tôi, vừa c/ầu x/in Tưởng Lê giơ cao đá/nh khẽ, vừa khuyên tôi: “Ch*t không bằng sống nhục, Tiểu Dược, chúng ta chịu thua đi.”

Tôi thở hắt ra, c/ăm h/ận nói: “Không thể nào.”

“Bộp!”

Vỏ chai rư/ợu dày cộp vỡ tan trên đầu tôi, m/áu tươi đỏ thắm từ trán tôi chảy ra, men theo gò má chảy xuống, cuối cùng tí tách rơi trên sàn đ/á cẩm thạch.

Cả phòng ai nấy đều hét lên, Tưởng Lê chỉ cần một ánh mắt, tất cả đều phải nuốt ngược tiếng thét vào trong.

Tưởng Lê đưa một vỏ chai cho Mạc Vân Lãng: “đ/ập cho tôi, ch*t cũng không sao.”

Tầm nhìn của tôi bắt đầu mờ đi, giọng nói của Tưởng Lê lúc xa lúc gần.

Mạc Vân Lãng nhận lấy chai rư/ợu, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo.

Chai rư/ợu được giơ cao, lại một tiếng “bộp” vang lên.

Thủy tinh vỡ vụn b/ắn tung tóe, tôi gần như ngất lịm.

Trước mắt đã là một màu m/áu.

Tôi nghe thấy Tưởng Lê nói: “Tiện Âm, cậu cũng tới đi.”

Tôi lắc lắc đầu, cố gắng giữ cho mình tỉnh táo.

Lời c/ầu x/in duy nhất trong lòng tôi lúc này lại chỉ còn là: Lạc Tiện Âm, mười năm tình nghĩa, xin em hãy giơ cao đá/nh khẽ, đừng biến anh thành trò cười.

Lạc Tiện Âm im lặng, Tưởng Lê lên tiếng: “Cậu muốn trị được anh ta thì đừng mềm lòng.”

Trước mắt tôi đã nhòe đi, nhưng tôi vẫn thấy bóng dáng quen thuộc đó chậm rãi đứng dậy từ ghế sofa.

Cô ấy cầm lấy một vỏ chai, đứng trước mặt tôi.

Cô ấy do dự.

Tôi nghe thấy Mạc Vân Lãng nói đ/ứt quãng: “Chị Lạc, nếu chị thấy xót thì thôi vậy, chỉ cần anh Dược sau này chịu đối xử tốt với con chúng ta...”

Một câu nói khiến Lạc Tiện Âm nắm ch/ặt chai rư/ợu.

Cô ấy giơ cao chai rư/ợu lên.

Thủy tinh khúc xạ ánh đèn, chói mắt người nhìn.

Chai rư/ợu rơi xuống.

Trái tim tôi cũng ch*t lặng.

Mười năm này, đúng là một trò cười.

Tôi nhắm mắt chờ đợi cơn đ/au ập đến.

Nhưng biến cố xảy ra trong chớp mắt.

Cơn đ/au như dự đoán không hề xuất hiện.

Tôi mở mắt ra thì thấy đạo diễn Cố đang lấy thân mình che chắn cho tôi.

Trên đầu ông ấy m/áu chảy ròng ròng.

Khóe mắt tôi lập tức đỏ hoe.

Lạc Tiện Âm sợ hãi vứt bỏ vỏ chai trong tay, hoảng lo/ạn nói: “Là tự anh ta chạy ra, không liên quan đến tôi!”

Đạo diễn Cố lảo đảo nhưng vẫn khúm núm nói: “Tổng Tưởng, xin cô giơ cao đá/nh khẽ, sẽ ch*t người đấy.”

Tưởng Lê hừ lạnh một tiếng, lấy từ trong túi ra một xấp tiền mặt, cô ta vung lên không trung.

“Các người nhận tiền bịt miệng rồi thì giữ mồm giữ miệng cho kỹ. Nếu không, tôi khiến các người không còn chỗ đứng trong giới giải trí.”

Những người có mặt đều là diễn viên nhỏ, ai nấy đều sợ đến mức gật đầu như bổ củi.

Mạc Vân Lãng ôm Lạc Tiện Âm rời đi cùng Tưởng Lê.

Tôi trừng mắt nhìn theo hướng họ đi.

Lạc Tiện Âm như có cảm giác, quay đầu nhìn thẳng vào tôi.

“Nếu anh không tranh giành gh/en t/uông thì đã không phải chịu cảnh này. Sau này ngoan ngoãn đi, chị vẫn yêu anh.”

Sau này?

Tôi cười.

Tôi với cô ấy còn tương lai gì nữa.

Lạc Tiện Âm đi rồi, cô ấy thậm chí còn không gọi xe cấp c/ứu cho tôi.

Cuối cùng, tôi được những người khác trong đoàn phim vất vả dìu lên xe c/ứu thương.

Khi tôi tỉnh lại, chóp mũi vương mùi th/uốc sát trùng, bên tai có tiếng phụ nữ nức nở.

“Lão M/ộ, đây là cách ông nói là dạy dỗ sao? Nếu con trai tôi mà ch*t, tôi khiến cả nhà họ M/ộ các ông không được ch*t tử tế.”

Tổng M/ộ, người hô mưa gọi gió trên thương trường, bất lực ôm trán: “Vợ à, bà còn hai đứa con trai nữa cũng mang họ M/ộ đấy!”

“Tim gan của mẹ, con tỉnh rồi, con không sao chứ?”

Mẹ tôi, bà Hứa Minh Nguyệt, thốt lên một tiếng, bác sĩ và y tá ùa vào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
8 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10
9 Độ Vong Xuyên Chương 8
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm