Thời Đồng tức gi/ận đến phồng cả má, lập tức không muốn thèm đếm xỉa đến anh nữa.
"Cúp đây."
Cô lạnh lùng buông lại hai chữ, chẳng đợi anh phản hồi, thẳng tay nhấn nút đỏ không chút khách khí.
Đồ đại á/c nhân, lần sau gọi điện thoại đừng hòng cô nghe máy nữa.
...
Lúc này, tại Kinh Đàn Viên.
Kinh Đàn Viên nằm ở ngoại ô, môi trường tuyệt đẹp, tuyết đêm bao phủ khắp mọi ngóc ngách của trang viên, lặng lẽ không một tiếng động.
Trong thư phòng ấm áp, Triệu Tư Dập chỉ mặc một chiếc sơ mi kiểu dáng đơn giản, quần tây đen làm tôn lên đôi chân dài. Anh đứng trước cửa sổ nhìn tuyết rơi trắng xóa, đây là lần đầu tiên anh bị người khác chủ động cúp điện thoại.
Ánh sáng trên màn hình điện thoại vẫn còn đang sáng.
Anh khẽ cười nhạt.
Cô nhóc bướng bỉnh này gi/ận rồi.
Ý cười thoáng qua rồi biến mất, sau đó anh bấm một cuộc gọi đi, nhưng không phải cho Thời Đồng.
Chuông đổ vài hồi, đối phương mới bắt máy, giọng điệu nghe có vẻ khá khó chịu, chắc là đang ngủ mà bị đá/nh thức, đoán chừng còn chẳng thèm nhìn tên người gọi.
"Nửa đêm nửa hôm gọi cái gì? Có chuyện gì gấp thì để mai nói!"
Hừ.
Từ cổ họng người đàn ông phát ra một tiếng cười khẽ.
Đầu dây bên kia, người vừa nãy còn đang mất kiên nhẫn bỗng chốc im bặt.
"Triệu... Triệu tiên sinh?"
Đối phương thăm dò hỏi một câu.
Triệu Tư Dập lười lãng phí thời gian với hắn, trực tiếp ra lệnh: "Bảo đám người ở cục điện lực dậy làm việc đi."
"Bây... bây giờ sao ạ?"
Đối phương rõ ràng cảm thấy khó tin.
Giọng Triệu Tư Dập trầm xuống: "Không nghe rõ sao?"
"Vâng Triệu tiên sinh, tôi hiểu rồi ạ."
Chuyện chỉ đến thế, đối phương không dám hỏi thêm một câu nào, cung kính chờ Triệu Tư Dập cúp máy.
Triệu Tư Dập cất điện thoại, bàn tay trắng lạnh tùy ý kéo nhẹ cổ áo, để lộ xươ/ng quai xanh rõ nét. Cảnh tuyết ngoài cửa sổ thu trọn vào tầm mắt.
Anh khẽ nhếch môi.
Trang viên cô quạnh này, chẳng bao lâu nữa sẽ đón chào nữ chủ nhân xinh đẹp đ/ộc nhất vô nhị của nó.
...
Thời Đồng phát hiện ra, nửa đêm không nên chơi điện thoại, nếu không chỉ càng chơi càng tỉnh.
Vốn dĩ chỉ có ba phần không muốn ngủ, sau khi gọi điện với Triệu Tư Dập, bị anh chọc gi/ận đến mức tăng lên năm phần không muốn ngủ.
Giờ thì hay rồi.
Chơi điện thoại một lúc, đã thành mười phần không muốn ngủ.
Cô tức gi/ận bấm vào cái tên vừa mới đổi hồi nãy, đầu ngón tay trắng nõn bực bội gõ thêm vài chữ.
-- Gã tư bản già miệng vụng về không đáng yêu!
Trong lòng không khỏi có chút buồn bã.
Ở bên lão già này, cả đời này chắc chẳng nghe được mấy lời tình tứ đâu.
Loại người đ/ộc đoán cổ hủ như Triệu Tư Dập, đời nào chịu hạ mình dỗ dành tiên nữ nói những lời ngọt ngào chứ.
Thời Đồng thở dài.
Chậu than M/ộ Bạch mang tới dần lụi tàn, bà ngoại đã ngủ say trên giường, Thời Đồng cử động cẩn thận vén chăn xuống giường.
Cô định đi đóng cửa sổ.
Như vậy khi than tắt, hơi ấm vẫn có thể lưu lại trong phòng.
Cô vừa đóng cửa sổ xong, "tít" một tiếng -- tiếng các thiết bị điện được cấp điện vang lên đột ngột.
Cô sững sờ, tưởng mình nghe nhầm.
Không phải nói sáng mai mới sửa sao?
Sao giữa đêm lại sửa xong nhanh thế.
Để chắc chắn mình không nghe nhầm, Thời Đồng đặc biệt tìm sạc điện thoại ra, điện thoại vừa hay sắp hết pin, cắm sạc vào, biểu tượng sạc pin lập tức hiện lên.
Vậy mà thật sự có điện rồi kìa!
Cô vui mừng đến mức mắt sáng rực, lần này thì hoàn toàn có thể yên tâm đi ngủ rồi.
Thời Đồng lập tức đặt điện thoại xuống, trèo lên giường. Bà ngoại ngủ không sâu, cũng đã tỉnh, cô hạ giọng xin lỗi: "Con xin lỗi bà ngoại, lại làm bà tỉnh giấc rồi."
"Không sao, bình thường ngủ đến tầm này bà cũng hay tỉnh."
Bà ngoại vỗ vỗ đôi vai g/ầy của cô, ôm người vào lòng, vẫn như hồi nhỏ, một tay vỗ lưng, một tay dỗ cô ngủ.
"Đứa trẻ ngoan, nhắm mắt ngủ đi nào."
Thời Đồng vốn không thấy buồn ngủ, nhưng nghe bà ngoại lặp đi lặp lại những câu nói quen thuộc như thuở nhỏ bên tai, cơn buồn ngủ dần ập đến.
Chẳng bao lâu sau, cô thực sự chìm vào giấc ngủ.
Giấc ngủ này kéo dài đến tận sáng bảnh mắt, bà ngoại đã dậy từ sớm.
Có điện, máy sưởi trong phòng bật đủ ấm, nóng đến mức chỉ cần mặc một chiếc áo cộc tay là đủ.
Thời Đồng ngáp một cái, để nguyên mái tóc rối bù ngồi dậy từ trên giường.
Chậu than và túi sưởi tối qua đã không còn nữa.
Chắc là bà ngoại đã mang trả lại nhà họ M/ộ rồi.
Tuyết rơi cả đêm cuối cùng đã tạnh, độ dày của lớp tuyết tích tụ còn cao hơn nhiều so với hôm qua lúc Thời Đồng mới tới, giẫm một bước chân xuống là gần tới đầu gối.
Đã lâu rồi Thời Đồng không thấy lớp tuyết dày như vậy.
Người vốn sợ lạnh như cô hôm nay lại đặc biệt đeo khăn quàng, mũ và găng tay, giữ nguyên nét ngây thơ nằm bò ra bãi tuyết nặn người tuyết.
Bà ngoại đang chuẩn bị bữa sáng.
Thời Đồng một mình chơi đến quên cả lối về, thậm chí còn làm điệu chụp một đoạn video gửi vào nhóm nhà họ Thời.