"Con không ra được, phiền anh kéo con lên một chút..."
Thời Đồng chẳng buồn ngước lên nhìn, khó khăn lắm mới đợi được một người tới, cô gần như muốn khóc, đâu còn tâm trí để ý xem đối phương trông như thế nào, chỉ muốn nhanh chóng thoát ra ngoài.
Cho đến khi người đàn ông cao lớn trước mặt ngồi xổm xuống.
Bóng đen bao trùm tầm mắt.
Triệu Tư Dập cười nhạt: "Cô Thời, chơi vui không?"
Giọng nói quá đỗi quen thuộc, thậm chí tối qua cô còn nghe thấy bên tai. Thời Đồng gi/ật mình ngẩng đầu, những đường nét ngũ quan góc cạnh của người đàn ông đ/ập vào mắt, trước mắt cô bỗng tối sầm lại.
"Anh... sao anh lại tới đây?!"
Vậy mà lại là Triệu Tư Dập!
Hu hu hu, mặt mũi của tiên nữ lại mất sạch rồi.
Thời Đồng quay mặt đi, vẫn còn gi/ận chuyện ba chữ anh nói tối qua, tự mình lầm bầm: "Anh tránh ra, tôi tự ra được."
Triệu Tư Dập vỗ vỗ đầu cô, lồng ngựk khẽ rung lên, cũng không ép buộc: "Được, vậy anh đi đây."
"..."
Thời Đồng tức đến đỏ bừng mặt, càng gi/ận hơn: "Triệu Tư Dập, anh là đồ khốn!"
Cô tiện tay vốc một nắm tuyết, tức tối ném về phía chân anh.
Sau khi làm xong bữa sáng, bà ngoại định gọi Thời Đồng qua ăn khi còn nóng, kết quả tìm một vòng cũng không thấy cô đâu. Hồi nhỏ Thời Đồng từng bị lạc ở đây, tối qua lại có trận bão tuyết hiếm gặp suốt mười mấy năm, thời tiết lạnh giá thế này, người mà mất tích thì nguy hiểm đến tính mạng.
Gọi điện thoại thì phát hiện điện thoại cô để quên trong phòng. Bà ngoại lo lắng không thôi, vội vàng gọi M/ộ Bạch giúp mình tìm người. Đến khi định báo cảnh sát, từ xa xa, bà nhìn thấy Thời Đồng đang nhảy nhót trên vai người đàn ông, vẫy tay gọi: "Bà ngoại, con về rồi đây~"
Thời Đồng mặc chiếc áo khoác phao màu tím nhạt, đội mũ lông và bịt tai, nằm trên lưng Triệu Tư Dập, chiếc khăn quàng cổ che kín khuôn mặt nhỏ nhắn, chỉ lộ ra đôi mắt to tròn đen láy, trông như một chú gấu nhỏ tròn trịa.
"Con bé này, con chạy đi đâu thế? Có bị thương không?"
Trái tim treo ngược của bà ngoại cuối cùng cũng an tâm khi thấy cô trở về. Lại thấy gấu quần cô ướt sũng, bà tưởng cô xảy ra chuyện gì.
Thời Đồng vỗ vỗ lưng Triệu Tư Dập, ra hiệu anh mau thả mình xuống. May mà gã đàn ông già này còn chút lương tâm, không thực sự bỏ mặc cô rồi đi trước, nếu không cô có đông cứng thành tượng trong bãi tuyết cũng không tha cho anh.
Thời Đồng nhảy xuống khỏi lưng anh, nhảy chân sáo quay một vòng trước mặt bà ngoại: "Con không sao, vẫn tốt chán. Chỉ là vừa nãy ham chơi nên đi hơi xa thôi ạ."
Biết tính cô, bà ngoại vốn không nỡ nói nặng lời với ba đứa cháu gái, chỉ bảo cô mau về phòng thay quần áo, mùa đông mà mặc quần ướt trên người dễ bị cảm lạnh lắm.
Thời Đồng ngoan ngoãn dạ một tiếng, xoay người đi về phòng.
Sống ở đây bao nhiêu năm, nhà ai có những ai, bà ngoại đều nắm rõ trong lòng. Triệu Tư Dập không phải người ở đây, nhưng khuôn mặt này bà lại vô cùng quen thuộc. Đây chẳng phải là người có hôn ước với Đồng Đồng sao.
Triệu Tư Dập tùy ý phủi lớp tuyết mỏng dính trên người, lịch sự mỉm cười nhìn bà ngoại: "Chào bà, cháu tên là Triệu Tư Dập. Mạn phép tới làm phiền bà ạ."
Ảnh thì bà đã xem rồi, giờ thấy người thật, bà ngoại tranh thủ nhìn thêm mấy cái. Tuy lớn hơn Đồng Đồng nhà bà nhiều tuổi, nhưng khuôn mặt này trông cũng xứng với con bé, miễn cưỡng coi là tạm được.
Bà ngoại mời mọc: "Không phiền, thời tiết lạnh thế này mà còn tới, vất vả cho cháu rồi, mau vào trong ngồi đi."
Đúng lúc Thời Đồng thay quần xong bước ra. Cô khá th/ù dai, tuy vừa nãy Triệu Tư Dập cõng mình về, nhưng cảnh anh trêu chọc khi cô bị "trồng" trong bãi tuyết vẫn còn in đậm trong tâm trí.
Cô kiêu kỳ lườm anh một cái, hừ nhẹ: "Bà ngoại, đừng để ý đến anh ta, anh ta là đồ đại á/c nhân đấy."
Triệu Tư Dập cũng không biện minh, chỉ cười cười dung túng cho việc cô bôi nhọ danh dự của mình.
Bà ngoại là người từng trải, cũng không nói gì. Con bé này, tối qua còn buồn bã bảo rằng hai người kết hôn chắc gì đã có tình cảm, giờ xem ra, rõ ràng là có rồi.
"Trời bão tuyết thế này mà không bị phong tỏa đường sao?"
Bà ngoại bưng bữa sáng ra, đều là những món ăn thường ngày đơn giản: cháo trắng, bánh bao, sủi cảo, ngô.
Triệu Tư Dập trầm giọng đáp: "Các đơn vị ứng phó đang xử lý ạ."
Thời Đồng thực ra khá tò mò sao anh lại đột ngột tới đây, nhưng trong lòng vẫn nhớ mình đang gi/ận anh, nên chẳng nói một lời, chỉ cắm cúi ăn bánh bao, cắn một miếng lại húp một ngụm cháo, tiện thể cắn thêm miếng sủi cảo.
"Bà ngoại Phùng."
Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng M/ộ Bạch. Anh không tìm thấy Thời Đồng nên đành quay về trước. Bà ngoại lúc này mới nhớ ra chuyện nhờ M/ộ Bạch tìm Thời Đồng, vỗ vỗ trán nói: "Trí nhớ của bà càng ngày càng tệ. Tiểu M/ộ, Đồng Đồng đã về rồi, phiền cháu chạy vất vả chuyến này, chuyện tối qua cũng cảm ơn cháu nhiều lắm."