Tháng trước còn nghe nói, đến cả tấm biển hiệu đó cũng bị sét đá/nh mất rồi.
Khương Nhan là... chưởng môn?
Chẳng phải cái đạo quán đó còn bị đồn có m/a sao?
Cô ấy chưởng môn phái nào?
Chưởng một nỗi cô đơn à?
Tôi rủ mắt, dòng suy nghĩ trôi xa.
Khương Nhan là giọt m/áu duy nhất của cha mẹ nuôi tôi.
Năm ba tuổi, trong một đêm mưa sấm chớp, con bé bị lạc.
Cha mẹ nuôi đã tìm nó suốt mười lăm năm, vẫn luôn bặt vô âm tín.
Tôi được nhận nuôi vào năm bốn tuổi.
Họ đối xử với tôi như ngọc quý trên tay, chưa từng có chút nào bạc đãi.
Nói cũng lạ, từ khi tôi vào cửa, con đường làm quan của cha nuôi như leo thang mây, từ tri phủ thăng tiến một mạch lên đến Tể tướng đương triều.
Năm tôi cập kê, lại thay tôi định hôn sự với phủ Vĩnh An Hầu.
Tần Thương có vẻ ngoài tuấn tú, đối xử với tôi cũng dịu dàng chu đáo, mọi việc đều để tâm.
Khi đó tôi đinh ninh rằng, đây chính là lương nhân.
Nhưng trớ trêu thay, tháng trước, Khương Nhan được tìm thấy.
Vừa bước vào cửa phủ, con bé đã lăn đùng ra ăn vạ, cư/ớp mất hôn sự của tôi, quay đầu lại còn đòi đem con chó Tần Thương tặng tôi vứt ra bãi tha m/a.
Mẹ ngày ngày bận rộn hòa giải giữa hai chị em, đến đêm còn phải đề phòng Khương Nhan lén trèo lên mái nhà tôi để ngủ.
Cha hỏi nó tại sao cứ nhất quyết phải ngủ ở đó, nó lý lẽ đanh thép: "Trên mái nhà tỷ tỷ ngắm trăng, phong cảnh là đẹp nhất."
Thế thôi cũng chưa nói làm gì.
Nó còn suốt ngày ôm khư khư một chiếc la bàn, chạy khắp phủ.
Mẹ chỉ cho rằng nó đi lạc mười mấy năm, được đạo sĩ phương xa nào đó nhận nuôi, học được mấy ngón nghề thần thần bí bí.
Khương Nhan luôn miệng nói trong nhà giấu một x/ác ch*t ngàn năm, nhưng dẫn người đi đào, đào ra toàn là tổ kiến hoặc tổ côn trùng.
Cha bị cắn khắp người toàn là nốt sưng, sưng tấy suốt nửa tháng.
Mẹ nắm tay tôi thở dài riêng tư: "Con bé A Nhan... chắc là hồi nhỏ đ/ập đầu hỏng n/ão rồi, con chịu khó nhường nhịn em nó chút."
Kiếp trước, sau khi Tần Thương biết tôi chỉ là con nuôi, liền không nói hai lời mà từ hôn, quay sang cầu hôn Khương Nhan.
Nhưng ai ngờ được, trong buổi tiệc thưởng hoa, tôi lại sẩy chân rơi xuống hồ, trớ trêu thay lại được Tần Thương c/ứu lên.
Dưới sự chứng kiến của bao người, danh tiết đã mất, chỉ còn cách gả cho anh ta.
Sau khi kết hôn, anh ta đối với tôi lạnh nhạt như băng, ít nói chẳng vui vẻ, hễ tí là oán trách tôi xuất thân nhà nông, dòng m/áu thấp hèn.
"Nếu không phải ngày đó nàng mặc váy của A Nhan mà rơi xuống nước, ta việc gì phải c/ứu nàng?"
Sau này tôi sinh con, anh ta lập tức bế đi cho thiếp thất nuôi dưỡng.
Đứa trẻ lớn dần, chỉ nhận dì làm mẹ, thấy tôi thì sợ hãi tránh né như người dưng.
...
Tôi thu hồi suy nghĩ, âm thầm quan sát Khương Nhan.
Kiếp trước ngày rơi xuống nước, con bé rõ ràng không đến dự tiệc.
Nhưng hôm nay, tại sao nó lại đến?
Lẽ nào... nó cũng trọng sinh rồi?
Nhưng lại không giống.
Đang nghĩ ngợi, Khương Nhan lấy từ trong ngựk ra chiếc la bàn đó.
Tôi liếc nhìn, tim khẽ chấn động.
Trên chiếc la bàn vốn khảm chín viên bảo thạch sáng trong, giờ đây đã vỡ mất bảy viên, chỉ còn lại hai hạt ánh sáng tàn, ảm đạm nằm trong hốc.
Nó nhìn chằm chằm vào la bàn, ánh mắt trầm xuống, khóe miệng hơi xụ xuống, vẻ kiêu ngạo ban nãy thu lại sạch bách.
【Ch*t ti/ệt... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?】
【Tại sao chín cái mạng của tỷ tỷ ta, giờ chỉ còn lại hai cái?】
【Đáng gh/ét là ký ức của bảy kiếp trước, ta chẳng nhớ được chút nào.】
【Tỷ tỷ xinh đẹp của ta như vậy, mà lại ch*t bảy lần rồi? Là đứa nào làm? Ta phải băm vằm bọn chúng ra thành trăm mảnh!!】
Tôi bỗng ngước mắt.
Chín cái mạng?
Ch*t bảy lần?
Sống lưng lạnh toát.
Không kìm được mà nhìn nó thêm một cái.
Khương Nhan như nhận ra, lập tức sáp lại gần, đôi mắt sáng rực áp sát vào tôi: "Tỷ tỷ, tỷ có chỗ nào không khỏe sao?"
Tôi lắc đầu: "Chỉ là trên người thấy hơi lạnh."
Nó không nói hai lời, ôm chầm lấy tôi vào lòng, cọ cọ: "Vậy muội sưởi ấm cho tỷ tỷ."
【Dưới đáy hồ nằm bao nhiêu oán q/uỷ, tỷ tỷ dính phải chút khí q/uỷ, nên mới thấy lạnh thôi. Không sao, muội đuổi sạch đi là được.】
Động tác định đẩy ra của tôi cứng đờ tại chỗ.
Sao lại thấy... bị quấy rối, mà lại không hoàn toàn là bị quấy rối nhỉ?
Xe ngựa lắc lư đi về phía trước.
Trên đường đi, Khương Nhan cứ lặng lẽ ôm lấy tôi, nhưng tiếng lòng đó thì chưa từng ngừng lại.
Tôi bị ép phải biết rằng, hóa ra năm đó nó không hề bị lạc.
Mà là bị một tia sét đá/nh bay đến thời hiện đại hai ngàn năm sau.
Nó ở đó sống rất phát đạt, trở thành đại lão mà giới huyền học ai cũng kính sợ, đàn em dưới trướng nhiều vô kể.
Tháng trước, mới bị một tia sét khác đá/nh trở về.
Sau khi bị tia sét đó đá/nh trở về, nó bấm ngón tay tính toán, thấy cha mẹ ruột của mình đang ở kinh thành, liền lặn lội đường xa tìm đến.
Ngày vừa bước chân vào cửa phủ, đúng lúc đụng mặt Tần Thương đến thăm, cười hớn hở tặng tôi một chiếc vòng tay.