miệng nôn mửa dữ dội. Mẹ sợ đến mức đôi chân run cầm cập: "A Oanh, con, con không sao chứ? Sao con vẫn chưa có phản ứng gì?"
Tôi lắc đầu: "Con không sao."
Bà đầy vẻ hoang mang: "Có phải th/uốc chưa phát huy tác dụng không?"
Khương Nhan đứng một bên, sắc mặt bình thản nhìn cha nôn thốc nôn tháo, miệng không chút khoan nhượng: "Cha lại ăn đồ của người khác rồi sao? Con đã nói bao nhiêu lần, đồ không rõ lai lịch thì đừng có nhét vào miệng. Muộn thêm nửa ngày nữa, cái th/ai q/uỷ này đã lây sang bụng mẹ con rồi, đến lúc đó sinh ra một đứa em trai đòi n/ợ, con không quản đâu."
Mẹ b/án tín b/án nghi nhìn tôi, rồi lại nhìn Khương Nhan: "...Thật sao?"
Tôi cũng hỏi: "A Nhan, những gì muội nói là thật à?"
Khương Nhan gật đầu nghiêm túc, hiếm thấy vẻ mặt đứng đắn: "Thật, thật mà."
Nó quay sang phía cha.
"Cha, trong số đồng liêu của cha, có kẻ không muốn cha được yên ổn. Cha tự mình ngẫm xem là ai, mau chóng c/ắt đ/ứt sợi dây liên lạc này đi. Chậm trễ nữa, lần sau không chỉ là chén trà đâu."
Cha mặt c/ắt không còn giọt m/áu, bước chân lảo đảo được hạ nhân dìu đi.
Trong sảnh yên tĩnh một lát.
Tôi lên tiếng gọi nó lại: "A Nhan."
Nó vừa định bước vào nội viện liền khựng lại, quay người nhìn tôi.
"Muội cư/ớp Tần Thương đi, là vì hắn sẽ gây bất lợi cho ta sao?"
Khương Nhan sững người, đôi mắt ướt át nhìn sang, đầy vẻ thụ sủng nhược kinh: "Tỷ tỷ, tỷ tin muội?"
Tôi nhìn nó, im lặng một lát, khó khăn gật đầu.
Thực ra nếu không phải hồi mới về, nó cứ leo lên mái nhà tôi ngắm trăng, nhân lúc tôi tắm lại vạch cửa sổ nhìn tr/ộm, rồi lại cư/ớp hôn phu, ném chó, đào hoa của tôi... thì tôi cũng chẳng đến mức đối xử với nó như vậy.
Nó nói cho tôi biết, Tần Thương tiếp cận tôi chẳng qua là vì thèm khát vận khí trên người tôi.
Sau lưng hắn chắc chắn có cao nhân chỉ điểm, sớm đã ch/ôn một x/ác nữ ngàn năm dưới nền nhà họ Khương, đó là tổ tiên nhà họ Tần hắn.
"Hắn coi nhà họ Khương chúng ta thành m/ộ tổ nhà hắn rồi."
Lòng tôi chùng xuống.
"Làm sao mới tìm ra được?"
Khương Nhan vỗ vỗ ngựk: "Muội đang cố gắng."
【Tuyệt đối không được để tỷ tỷ nhìn ra, mình đã bị sét đá/nh mất hơn nửa tu vi rồi.】
【Hu hu hu, nếu không phải tu vi mất đi hơn nửa, mình đã lôi cái x/ác nữ đó từ dưới đất lên rồi.】
【Tỷ tỷ thực ra là Huyền Âm thượng thần trên trời, hạ phàm lịch kiếp, vốn không nên chịu những khổ cực này. Vậy mà lại bị người ta truy sát suốt bảy kiếp... Hai kiếp tới nếu lại thất bại, sẽ hoàn toàn h/ồn phi phách tán. Không được, đây là chủ nhân của mình, mình tuyệt đối không thể để tỷ ấy xảy ra chuyện.】
Chủ nhân?
Tôi suýt nữa không giữ nổi vẻ mặt bình thản.
【Mình đường đường là hậu duệ của Tam Hoa nương nương, mà không bảo vệ nổi chủ nhân của mình sao? Tuyệt đối không thể.】
Tam Hoa nương nương...?
Tôi chợt nhớ đến chuyện dạo trước, trong tủ quần áo bỗng dưng xuất hiện một con mèo mướp, tròn vo, cuộn tròn trên đống quần áo mùa đông tôi đã xếp gọn mà ngủ say sưa, đuổi thế nào cũng không đi.
Con mèo đó bụng xệ sát đất, lông lá bóng mượt, đôi mắt màu hổ phách tròn xoe, nhìn là muốn nựng.
Lúc đó còn tưởng nhà ai nuôi bị lạc.
Hóa ra là Khương Nhan.
Tôi hít sâu một hơi, nén những suy nghĩ đó xuống, ngước mắt nhìn nó: "Ta tin muội. Nếu hắn đã muốn gây bất lợi cho chúng ta, vậy chi bằng bảo cha mẹ từ hôn?"
Khương Nhan xua tay, vẻ mặt già dặn: "Không được. đá/nh rắn động cỏ, ngược lại khiến bọn chúng ra tay sớm hơn."
Nó ngập ngừng, nói tối nay muốn đến phủ Tần thám thính.
Khương Nhan nói ba h/ồn bảy vía của tôi đã mất bảy vía.
Mỗi lần ch*t đi, lại mất một vía, những h/ồn phách thất lạc đó rất có thể đã bị nhà họ Tần thu giữ, giam cầm ở đâu đó.
Nó phải đến phủ Tần tìm ki/ếm.
Tôi: "Ta đi cùng muội."
Nó lập tức lắc đầu: "Tỷ tỷ yên tâm, muội đi một mình là được. Tỷ cứ nghỉ ngơi cho khỏe."
Sau khi đêm xuống, tôi lặng lẽ đẩy cửa sổ.
Dưới ánh trăng, một con mèo mướp tròn vo kéo cái bụng gần như chạm đất, miệng ngậm một cái chân giò sốt mà nó tr/ộm từ nhà bếp, vụng về leo lên tường, thân mình lắc lư qua lại.
Nhìn... rất muốn nựng.
Tôi dõi theo bóng dáng nó biến mất trên tường, xoay người gọi vài thị vệ, thay đồ dạ hành, lặng lẽ đi ra từ cửa sau.
Đi đến bức tường sau phủ họ Trần, đưa tay ra hiệu, các thị vệ bịt mặt, nhanh nhẹn vượt tường vào trong.
Chẳng bao lâu sau, bên trong vang lên tiếng hét kinh hãi.
Thị vệ vượt tường trở ra, tay nắm một lọn tóc xanh.
Tiểu thư họ Trần đẩy tôi xuống nước, tôi c/ắt tóc cô ta.
Một báo một trả, rất công bằng.
Đến rạng sáng, Khương Nhan mới trở về.
Nó chui qua khe cửa sổ, bộ lông rối bời, dính vài chiếc lá khô và vết bùn, hai mắt buồn ngủ díu lại, đi đứng cũng loạng choạng.