Huyền Âm

Chương 8

28/07/2026 12:38

Đôi mắt đỏ hoe vì khóc của cha dần dần mở lớn, tiếp đó là cơn gi/ận dữ ngút trời: "Thật là vô lý!"

Tôi đứng trước cỗ qu/an t/ài đen, giơ tay lên, dựa theo những đạo quyết tàn dư trong ký ức, chụm ngón tay làm ki/ếm, ch/ém xuống mấy sợi dây đen đó.

Linh quang lóe lên, các sợi dây đen đồng loạt đ/ứt lìa.

Cỗ th* th/ể nữ trong qu/an t/ài khẽ run lên bần bật, những ngón tay khô héo co quắp lại như bị chuột rút, rồi nhanh chóng khô quắt đi với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.

Gương mặt sụp xuống, da th!t nứt toác.

Chỉ trong vài hơi thở, nó đã biến thành một x/ác khô.

Tôi thu tay lại, quay sang cha: "Cha, lặng lẽ đem ra ngoài đ/ốt đi, đừng để ai nhìn thấy."

Mẹ đứng một bên, r/un r/ẩy quay sang tôi, giọng đầy k/inh h/oàng và khó hiểu: "A Oanh, con... con học được chiêu này từ bao giờ? Rõ ràng là em con không bình thường, sao giờ đến cả con cũng không bình thường luôn rồi?"

Khương Nhan: 【Mẹ thật đáng yêu. Tỷ tỷ đâu phải không bình thường, tỷ ấy đang dần thức tỉnh ký ức và pháp lực của mình thôi.】

Tôi: "Mẹ, con học được trong mơ."

Mẹ b/án tín b/án nghi nhìn tôi hồi lâu, lẩm bẩm: "Chẳng lẽ là thần tiên nhập mộng thật? Hay là tổ tiên nhà họ Thẩm đang phù hộ cho nhà họ Khương?"

"Ta đã bảo mà, tổ tiên nhà họ Khương vốn làm ruộng, tổ tiên nhà ta ít nhất cũng là đồ tể, chuyên gi*t lợn mổ dê, sát khí nặng, chuyên khắc chế mấy thứ tà m/a này."

Khương Nhan: "......"

Tôi: "......"

Chờ cha từ hậu viện trở về, sắc mặt vẫn còn vài phần xám xịt, cả người như già đi mười tuổi.

Khương Nhan phủi vụn bánh trên tay, vẻ mặt nghiêm túc kể lại đầu đuôi sự việc.

Phủ họ Tần đã thèm khát vận khí nhà họ Khương từ lâu, ngay từ đầu, mục đích của bọn chúng là biến nhà họ Khương thành phân bón cho tổ tiên nhà mình.

Còn Tần Thương, người mà hắn thực sự để trong tim, chính là cô nàng ốm yếu Chu Nghiên ở phủ Quốc công.

Chu Nghiên đó h/ồn phách yếu ớt, tiên thiên bất túc, th/uốc thang vô hiệu.

Chỉ có luyện h/ồn phách của tôi thành đan dược, giúp nàng ta nuốt vào bồi bổ thì mới có thể nối dài mạng sống, nuôi dưỡng h/ồn phách cho nàng ta.

Khương Nhan thầm nhổ bãi nước bọt trong lòng.

【Lấy tỷ tỷ ta làm th/uốc bổ toàn năng? Nghĩ hay thật đấy!】

"Giờ thì cái x/ác lão tổ tông nhà họ Tần đã bị đ/ốt rồi, vận khí nhà bọn chúng sẽ sớm suy tàn thôi."

"Bị phản phệ là chuyện sớm muộn."

Cha vỗ đùi, gi/ận dữ nói: "Ta đã bảo mà! Lần trước ta đi uống trà ở lầu trà, lão Tần Hầu đó đích thân rót trà cho ta, ta còn tưởng là sự khách sáo giữa hai nhà thông gia, trong lòng còn thấy vui vẻ-- hóa ra lão già đó muốn lấy mạng ta!"

Ông càng nói càng tức, mặt đỏ gay.

......

Tôi không thể ngờ được rằng, Tần Thương lại có thể chó cùng rứt giậu đến mức độ này.

Tại cung yến, khắp nơi hương hoa ngào ngạt, tiếng đàn sáo dìu dặt.

Khương Nhan đang cắm cúi chiến đấu với đĩa cá diếc hạt thông, đôi đũa múa may như gió, đôi má phồng lên như cái bánh bao.

Tôi ngồi bên cạnh nó, chỉ thấy một con mèo cam trụi lông đang ăn cá ngon lành, trong lòng tính toán lát nữa về phải tìm đại phu kê một đơn th/uốc dưỡng lông.

Đột nhiên, một cung nữ bưng chén trà đi ngang qua, vấp chân, toàn bộ nước trà hắt hết lên vạt váy tôi.

"Á!"

Cung nữ đó vội vàng quỳ xuống, h/oảng s/ợ bất an.

"Tiểu thư Khương tha tội! Nô tỳ đáng ch*t! Xin hãy theo nô tỳ đến điện bên thay bộ y phục sạch sẽ ạ."

Tôi cúi đầu nhìn vạt váy ướt sũng, chưa kịp mở lời, ánh mắt đã liếc thấy đôi đũa của Khương Nhan khựng lại, tiếng lòng của nó đã vang lên trước một bước.

【Trò này mình thấy mấy lần rồi. Lừa người đến chỗ vắng, bài cũ rích.】

Nó định buông đũa đứng dậy, tôi giơ tay ấn vai nó: "A Nhan, muội chờ ở đây."

Khương Nhan chớp mắt, có chút khó hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống, đôi đũa lại gắp một miếng cá, ậm ừ đáp: "Tỷ tỷ sớm đi sớm về nhé."

Tôi đứng dậy theo cung nữ đó ngoằn ngoèo tiến vào một điện bên vắng vẻ.

Ngay khoảnh khắc cửa điện khép lại sau lưng, cung nữ đó bỗng thẳng lưng, giơ tay bóc một lớp mặt nạ da người mỏng như cánh ve từ mang tai xuống.

Lộ ra chính là gã tiểu tư không mấy nổi bật mà Tần Thương luôn mang theo bên mình hôm nay.

Tôi nhìn hắn: "Ngươi là ai?"

Gã tiểu tư nhếch mép cười, giọng nói sắc nhọn chói tai.

"Khà khà khà... ta đã bảo mà, sao h/ồn phách của ngươi lại quay về hết được, hóa ra là bị con mèo yêu muội muội của ngươi lấy tr/ộm về. Chỉ là một con mèo b/éo, mà cũng dám đối đầu với bần đạo sao?"

Hắn chắp tay sau lưng, cằm hơi hếch lên, cố làm vẻ cao thâm.

"Bần đạo chính là Biện Chân tiên tôn ở núi Tiêu D/ao."

"Chưa nghe bao giờ."

Từ sau bức bình phong truyền đến một giọng nói quen thuộc: "Tiên tôn, không cần nói nhảm với nàng ta nữa. Lỡ như Khương Nhan phát giác, nó lại đến phá đám."

Tần Thương từ trong bóng tối bước ra, khuôn mặt vẫn đoan chính tuấn tú, nhưng đáy mắt lại đ/è nén sát khí không thể che giấu.

"Khương Oanh, trách thì trách ngươi lúc đó không nên chia rẽ ta và A Nghiên."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 Núi con gái Chương 19
3 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
5 An Lan Năm Tháng Chương 18
6 Phúc lợi công ty Chương 18.
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
10 Người giúp việc Chương 10
11 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm