"A Nhan thích ăn đồ b/éo một chút, nên ta mới nuôi ngươi. Nhìn cái bộ dạng tự đa tình, tự cho là đúng của ngươi, cũng khá là giải khuây đấy."
Khương Nhan đúng lúc phát ra một tiếng gừ gừ mãn nguyện trong khuỷu tay tôi.
【Hô hô hô! Không ai có thể cư/ớp mất vị trí số một của ta trong lòng tỷ tỷ!】
【Hóa ra hắn là thức ăn dự phòng của ta.】
Tần Thương ngã ngồi trên đất, mặt đầy m/áu lẫn nước mắt, chật vật không chịu nổi.
Hắn như chợt nhớ ra điều gì, đột ngột ngẩng đầu.
"Vậy... đứa trẻ kiếp trước... chẳng lẽ cũng là giả?"
Tôi nhấc chân, dẫm g/ãy hai ống chân của hắn, nghe hai tiếng xươ/ng cốt g/ãy vụn khô khốc, cố tình trêu chọc:
"Ngươi đoán xem, tại sao nó lại thân thiết với thiếp thất của ngươi như vậy?"
"Bởi vì nó vốn dĩ là do thiếp thất của ngươi sinh ra."
"Ta với nàng ta chẳng qua là đã bàn bạc xong, diễn một vở kịch cho ngươi xem mà thôi."
"Nếu nói có sai sót gì duy nhất, chắc là ngày thành thân, ta bị ngươi nhiếp mất tâm phách, tự tay đuổi A Nhan đi, lệnh cho nó đến núi Bất Chu hái tiên thảo, giam nó vào chốn tử địa đó. Nó vì để thoát thân, đã sống sờ sờ tự kết liễu mạng sống."
"Đừng hòng nghĩ đến việc chạy trốn, nếu không ta lại phải tốn công bắt ngươi về, phiền phức lắm."
Nói xong, tôi quay sang phía sau.
Chu Nghiên đã không biết từ lúc nào đứng thẳng người dậy, cái vẻ liễu yếu đào tơ b/ệnh tật kia quét sạch không còn dấu vết, dưới đáy mắt nổi lên một tầng ám quang, chán gh/ét nhìn Tần Thương.
"Đồ ng/u xuẩn, tự cho mình có sức hút kinh người, để mấy người đàn bà vây quanh xoay mòng mòng, mà không biết từ đầu đến cuối, bản thân ngươi mới là kẻ ngốc nhất."
Tôi không quan tâm đến gương mặt đầy hối h/ận của Tần Thương, chỉ nhìn Chu Nghiên: "Ngươi là m/a tướng mới nhậm chức bên cạnh M/a Đế?"
Nàng ta khẽ gi/ật mình, cảnh giác: "Sao ngươi biết?"
"Ta nghe nói thôi, nghe bảo m/a tướng đó là một nữ nhân. Tiện miệng đoán thử ấy mà."
Chu Nghiên cười lạnh, cổ tay lật một cái, một dải roj bạc từ trong tay áo b/ắn ra, thẳng tắp bổ về phía mặt tôi.
Khương Nhan trong lòng tôi cong lưng, đạp chân sau định lao ra.
Tôi nhanh tay lẹ mắt, túm lấy nó ấn vào trong lòng: "A Nhan, về đi, muội không đá/nh lại đâu."
Nó không phục nhe răng, nhưng cuối cùng cũng không dám làm trái tôi, chỉ đành trút hết ấm ức lên người Tần Thương bên cạnh.
Bốn móng vuốt cùng xuất chiêu, một trận miêu quyền lo/ạn xạ, cào cho Tần Thương ôm đầu lăn lộn trên đất kêu gào.
Tôi một tay kết ấn, một kết giới vô hình trải rộng trong điện, bao bọc lấy tôi và Chu Nghiên.
Đây là hoàng cung, động tĩnh vẫn không nên quá lớn.
Sau vài chiêu, dải roj bạc kia đã bị linh lực của tôi xoắn thành mảnh vụn, cả người nàng ta bị một chưởng đá/nh rơi xuống đất, lảo đảo phun ra một ngụm m/áu.
Chu Nghiên thấy thế không ổn, xoay người định hóa thành một làn khói xanh chuồn mất.
Tôi khẽ nhếch đầu ngón tay, làn khói xanh đó liền xoay một vòng trên không trung, vùng vẫy co rúm lại, cuối cùng hiện nguyên hình.
Một con cá chép đỏ to bằng bàn tay, nằm trên đất quẫy đuôi vô vọng.
Cái miệng đóng mở liên hồi, như đang ch/ửi bới.
Đôi mắt Khương Nhan sáng rực, chạy đến vừa li/ếm vừa cắn.
"Cá! Là cá!"
Tôi không nhịn được mà nhếch môi: "Về nhà kho đỏ cho muội, dưỡng lại lông."
Nó sướng đến mức hít một hơi nước miếng vào, đuôi cọ cọ vào bắp chân tôi đầy nịnh nọt.
Còn về Tần Thương.
Tôi giơ tay đá/nh một luồng linh quang qua, hắn cũng bị buộc phải biến về nguyên hình.
Một con thỏ xám xịt, co rúm trên đất run lẩy bẩy, đôi tai dài rủ xuống, đôi mắt đỏ ngầu đầy kinh hãi.
Khương Nhan lao tới, há miệng định cắn.
Đột nhiên lại khựng lại.
Nó ghé mũi ngửi ngửi, như nhớ ra điều gì, trong đôi mắt tròn xoe thoáng qua vẻ chán gh/ét.
Trên đường về, Khương Nhan đi trước đầy oai phong lẫm liệt, trên lưng cõng con cá chép đỏ vẫn còn đang quẫy đuôi, miệng ngậm lấy một bên tai thỏ xám.
Nó ậm ừ bảo tôi giúp nó xách hộ.
Tôi tiện tay nhấc con thỏ đang r/un r/ẩy kia lên.
Đến trong sân, Khương Nhan trút bỏ chiến lợi phẩm, giơ móng vuốt lên, dứt khoát rút h/ồn phách con thỏ xám ra khỏi x/ác.
Sau đó ấn vào chậu hoa, lại lục trong góc ra một nắm hạt giống cỏ bạc hà, rắc lên trên, phủ một lớp đất mỏng.
Cuối cùng dùng móng vuốt cẩn thận tưới chút nước.
Xong xuôi liền ngẩng đầu, cái đuôi vẫy vẫy đắc ý với tôi, cằm hếch lên, trên mặt viết rõ dòng chữ 'mau khen ta đi'.
【Để cho nó mọc thật tốt. Đợi đến khi thành một chậu cỏ bạc hà thuần tự nhiên, mình sẽ pha trà cho tỷ tỷ uống. Vừa giải nhiệt lại vừa an thần.】
Tôi: "......"
Đúng là một con mèo nhỏ kiêu kỳ lại th/ù dai.