Tôi nhìn vào đôi mắt anh ấy ngay sát mặt mình, nhìn cả chút ửng hồng chưa tan hết nơi đuôi mắt anh.
“Là anh.”
Tôi đưa tay nâng niu khuôn mặt anh.
“Luôn luôn là anh, Khương Nhiên.”
“Cố Nam, cô đúng là không biết x/ấu hổ.”
Sau giờ học, tôi bị Lâm An Nhiên chặn đường.
Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy h/ận th/ù và gh/en tị: “Bạn trai người khác tốt đến thế sao?”
“Cô bị m/ù à?” Tôi vặn lại.
“Cái gì?” Cô ta dường như không kịp phản ứng.
Tôi hơi mất kiên nhẫn: “Tôi nói cô bị m/ù à? Luôn là Tưởng Yến Xuyên bám lấy tôi, cô không nhìn ra sao?”
Lâm An Nhiên cắn ch/ặt môi: “Nếu không phải tại cô quyến rũ anh ấy, sao anh ấy lại bám lấy cô không buông?!”
“Cô có biết người yêu qua mạng trước kia của cô chính là anh ấy không, là anh ấy tra ra thông tin của cô, chê cô b/éo nên mới đ/á cô cho Khương Nhiên!”
“Anh ấy chê cô! Anh ấy vứt bỏ cô!”
Khi nói những lời này, đáy mắt cô ta lóe lên sự hả hê. Dường như rất muốn nhìn thấy tôi sụp đổ và đ/au khổ.
Tôi chỉ thản nhiên đáp: “Vậy thì sao? Anh ta có thể chê người, vứt bỏ người, thì đương nhiên cũng có thể chê cô và vứt bỏ cô. Đạo lý này cô không hiểu sao?”
Lâm An Nhiên sững người.
“Tôi thật sự không hiểu một kẻ rác rưởi như vậy có gì đáng để thích, cô thích thì cứ lấy đi, tôi không có thói quen nhặt rác.”
“Cô rốt cuộc là thật lòng thích anh ta, hay là không cam tâm vì bị đ/á như vậy?”
Lâm An Nhiên ngẩn người đứng tại chỗ, há miệng định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Tôi chẳng buồn nói thêm với cô ta: “Tránh ra, tôi phải về ký túc xá rồi.”
Đi rất xa rồi, cô ta vẫn đứng ngẩn ngơ tại chỗ.
...
Chỉ vài ngày sau, nghe nói Lâm An Nhiên lại đi tìm Tưởng Yến Xuyên. Chỉ là lần này không mang bữa sáng cho anh ta, mà là t/át cho anh ta một cái.
“Tưởng Yến Xuyên,” cô ta nói, “tôi muốn chia tay với anh.”
“Anh nhớ kỹ đây, không phải anh đ/á tôi, mà là tôi đ/á anh, là anh không xứng với tôi!”
Tưởng Yến Xuyên ăn một cái t/át, nhưng trông như thể trút được gánh nặng vậy.
Sau lần đó, không còn Lâm An Nhiên, anh ta đeo bám tôi càng nhiệt tình hơn. Cứ như thể ch*t cũng không chịu bỏ cuộc vậy. Tôi hối h/ận đến mức ruột gan tím tái, sớm biết thế lúc đó đã bảo Lâm An Nhiên rằng họ là một cặp trời sinh rồi!
Tôi phiền không chịu nổi, ngày nào cũng tránh mặt Tưởng Yến Xuyên.
Hôm nay tôi đi ngang qua khu công trường để về ký túc xá, con đường đó bị phong tỏa một nửa, dây cảnh báo treo lỏng lẻo kêu phần phật trong gió.
Tôi cúi đầu nhìn điện thoại, Khương Nhiên vừa nhắn tin nói tối nay sẽ đến đón tôi.
Rồi tôi nghe thấy tiếng kim loại biến dạng rít lên trên đỉnh đầu.
Âm thanh đó quá gần, gần đến mức bản năng khiến tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy ở độ cao ba bốn tầng lầu, vài thanh thép từ lỗ hổng của giàn giáo nghiêng ra, đang lao thẳng về phía tôi.
Tôi muốn chạy, nhưng mọi thứ xảy ra trong chớp mắt, tôi căn bản không kịp rời đi!
Trong tầm mắt, giàn giáo như bị nhấn nút quay chậm, ngày càng to dần!
Nhưng bên hông lại bị một lực mạnh đ/âm sầm vào.
Cả người tôi bị hất văng ra xa, đầu gối đ/ập vào gạch vụn, lòng bàn tay trầy xước cả mảng da.
Bên tai là tiếng thanh thép đ/ập xuống đất vang dội, bụi m/ù sặc vào cổ họng, tôi ho dữ dội, quay đầu nhìn lại.
Tưởng Yến Xuyên quỳ một nửa ở vị trí tôi vừa đứng, thanh thép đ/ập trúng người anh ta, anh ta đổ gục về phía trước.
Đồng tử tôi co rút mạnh!
“Tưởng Yến Xuyên?!”
Anh ta không động đậy.
M/áu đỏ thẫm bắt đầu thấm ra từ mái tóc sau gáy, chảy dọc xuống làn da sau tai, nhỏ xuống những mảnh xi măng xám xịt.
“Tưởng Yến Xuyên!!”
Tôi gần như bò lồm cồm chạy tới, mắt anh ta khép lại, trên lông mi phủ đầy bụi.
Giàn giáo trên đầu vẫn còn kêu cọt kẹt, có công nhân gào thét chạy tới, người kéo tôi, người gọi điện thoại.
Xung quanh hỗn lo/ạn vô cùng, tôi quỳ rạp dưới đất, nhìn m/áu từ sau gáy anh ta lan rộng ra, thấm trên nền xi măng thành một vòng tròn màu đỏ đen bất quy tắc.
Tay tôi bắt đầu r/un r/ẩy, tim đ/ập như muốn nhảy ra khỏi cổ họng!
Xe c/ứu thương đến rất nhanh.
Khi anh ta được khiêng lên cáng, một cánh tay thõng xuống, những ngón tay co quắp, các đ/ốt ngón tay đầy những vết xước m/áu me.
Cửa xe đóng lại.
Điện thoại tôi vẫn cầm trong tay, màn hình sáng lên, tin nhắn của Khương Nhiên hiện ra:
“Anh đến rồi, đang đợi em ở cổng Tây.”
Mật khẩu điện thoại của Tưởng Yến Xuyên là sinh nhật tôi.
Tôi lần lượt gọi cho bố mẹ anh ta.
Bố anh ta vừa nghe đã nói: “Bị thương à? Nhưng bố đang ở nước ngoài không về được.”
“Viện phí bao nhiêu, bố bảo thư ký chuyển vào thẻ nó.”
Rồi cúp máy thẳng thừng.
Mẹ anh ta còn tệ hơn, tôi gọi mấy cuộc liên tiếp đều không bắt máy.
Tôi phải vất vả lắm mới liên lạc được với cô của anh ta.
Khi cô anh ta đến, ca phẫu thuật của Tưởng Yến Xuyên đã kết thúc.
May mắn thay, dù vết thương trông rất đ/áng s/ợ nhưng không quá nghiêm trọng.
Chỉ là anh ta vẫn chưa tỉnh, trên đầu quấn lớp băng gạc dày, đang ngủ thiếp đi.
“Cô ơi.” Tôi có chút áy náy, chủ động kể hết mọi chuyện ra: