Tứ hoàng tử, người chưởng quản hàng vạn ám vệ của Đại Càn, đang cười lạnh xoay xoay miếng vải dính m/áu đó trên tay.
“Mụ đàn bà đ/ộc á/c này đến nước này rồi mà vẫn còn muốn lật kèo.” Tứ hoàng tử siết ch/ặt bức huyết thư.
“Hoàng huynh, đệ thấy chi bằng bây giờ đệ đến Tân Giả Khố c/ắt cổ mụ ta cho xong chuyện, trừ hậu họa.”
Tôi đang được Thái tử bế trong lòng dỗ ngủ, nghe thấy vậy không nhịn được mà đảo mắt trong lòng.
【Gi*t cái gì mà gi*t, Tứ ca đúng là đồ phá gia chi tử.】
【Ch/ém một nhát ch*t ngay thì sướng thật, nhưng trong tay Dạ Kiêu đang nắm giữ kho vàng ngầm ba triệu lượng đấy.】
【Hiện giờ lũ lụt phương Nam khiến quốc khố trống rỗng, phụ hoàng đang lo không có tiền c/ứu trợ thiên tai đây.】
【Thả thư ra, câu cá lớn đi đồ ngốc này.】
Tứ hoàng tử khựng tay lại, ngẩng đầu nhìn Thái tử, cả hai đều sững sờ.
Ba triệu lượng vàng, số tiền khổng lồ này lại nằm trong tay tên trùm sát thủ!
Đôi mắt Tứ hoàng tử sáng rực, lặng lẽ thu lại đoản đ/ao, cẩn thận gấp bức huyết thư lại.
Chàng gọi ám vệ tâm phúc đến dặn dò: “Dùng trạm dịch tám trăm dặm gửi thư ra khỏi kinh thành.”
“Phải gửi đến tận tay Dạ Kiêu một cách an toàn, kẻ nào chặn đường thì gi*t không tha!”
Ba ngày sau, đêm khuya mưa như trút nước, một bóng đen vượt tường cao hoàng cung, tránh né ám vệ canh gác.
Hắn lặng lẽ áp sát tẩm cung của tôi.
Đệ nhất sát thủ thiên hạ Dạ Kiêu mặc đồ dạ hành, ánh mắt đầy h/ận ý, tay trái cầm ngược thanh nhuyễn ki/ếm tẩm đ/ộc.
Hắn nhẹ nhàng đáp xuống trước cửa.
“Cấm quân Đại Càn cũng chỉ đến thế mà thôi. Đêm nay ta sẽ dùng m/áu của công chúa này để tế cho Tiên Nhi.”
Dạ Kiêu cười lạnh đẩy cánh cửa điện nặng nề ra.
Cửa mở, không hề có cung nữ hoảng lo/ạn hay trẻ sơ sinh đang ngủ như hắn tưởng tượng.
Chỉ thấy tám vị hoàng huynh đang ngồi ngay ngắn trên ghế gỗ tử đàn thong thả uống trà.
Sau bức màn che trong đại điện còn mai phục hàng trăm ám vệ tinh nhuệ cầm nỏ liên châu.
Mũi tên đồng loạt nhắm thẳng vào cửa chính.
Dạ Kiêu sững người một chút, cậy mình võ công cao cường nên không lùi bước, trái lại còn cười lớn:
“Ha ha ha ha! Hóa ra là đã có chuẩn bị trước.”
“Các ngươi tưởng bằng mấy thứ đồ đồng nát sắt vụn này mà giữ chân được đệ nhất thiên hạ như ta sao?”
Nói đoạn, toàn thân hắn bùng n/ổ nội lực, vung nhuyễn ki/ếm định bắt đầu cuộc tàn sát.
Tôi nằm sau tấm khiên chống bạo động ngáp một cái, lười biếng phàn nàn trong lòng.
【Làm màu gì chứ. Thằng cha này luyện Đồng tử công Tây Vực, đ/ao thương bất nhập đúng là có chút bản lĩnh.】
【Nhưng tử huyệt của hắn nằm ở chỗ cách hõm nách bên trái ba tấc.】
【Phá được chỗ đó là võ công của hắn coi như vứt đi.】
Đại hoàng tử vốn là thần tiễn thủ, nghe thấy tiếng lòng liền đặt chén trà xuống, nhướng mày.
Dạ Kiêu nhảy vọt lên không trung vung ki/ếm ch/ém về phía Tam hoàng tử, cánh tay trái giơ cao để lộ khoảng trống dưới nách.
Đại hoàng tử xoay cổ tay, tiễn trong tay áo phóng ra.
Một mũi tên đ/ộc có ngạnh b/ắn chuẩn x/ác, xuyên thủng tử huyệt cách hõm nách trái ba tấc của Dạ Kiêu.
Dạ Kiêu kêu thảm một tiếng, chân khí hộ thể vừa tụ lại lập tức tan biến.
Hắn mất thăng bằng giữa không trung, đ/ập mạnh xuống nền gạch vàng.
“Đệ nhất thiên hạ?” Tam hoàng tử bước tới, giẫm một cước lên cổ tay Dạ Kiêu, ngh/iền n/át xươ/ng cốt.
“Trước mặt muội muội ta, ngươi thậm chí còn chẳng bằng một cái rắm.”
Các chủ sát thủ từng coi trời bằng vung giờ đây bị cấm vệ dùng xích sắt trói ch/ặt.
Toàn thân hắn bị phế hết nội lực, trong mắt tràn đầy nỗi sợ hãi và không thể tin nổi.
Chiêu ngục trong thiên lao quanh năm bao phủ bởi mùi m/áu tanh và ẩm mốc.
Dạ Kiêu bị xích trên giá sắt, gân tay gân chân đều bị c/ắt đ/ứt.
Nhưng hắn cắn răng chịu đựng nhục hình kẹp ngón tay và sắt nung, suốt một ngày một đêm không hề hé răng nửa lời về vị trí bản đồ.
“Gi*t ta đi! Có giỏi thì gi*t ta đi! Nỗi khổ của Tiên Nhi, Dạ Kiêu ta nhận thua!”
Hắn đầy m/áu trên mặt, gào lên với Tứ hoàng tử.
Tứ hoàng tử lau vết m/áu trên tay, lạnh lùng lên tiếng:
“Là một gã cứng đầu. Người đâu, mang người mà hắn ngày đêm thương nhớ đến đây.”
Cửa sắt mở ra, hai tên ngục tốt lôi Khương Tiên Nhi đầy vết thương vào rồi ném xuống đất.
“Dạ đại ca!” Khương Tiên Nhi nhìn thấy Dạ Kiêu đầy m/áu, lập tức bò tới rơi nước mắt.
Cô ta khóc lóc thảm thiết đầy tình cảm: “Dạ đại ca, sao huynh lại bị thương nặng thế này?”
“Đều tại Tiên Nhi hại huynh rồi! Tiên Nhi thà ch*t còn hơn nhìn huynh chịu khổ!”
Dạ Kiêu thấy người phụ nữ mình yêu tiều tụy không chịu nổi, hốc mắt lập tức đỏ hoe.
Hắn gào lên: “Tiên Nhi đừng sợ!”
“Chỉ cần Dạ Kiêu ta còn một hơi thở, chúng đừng hòng moi ra được nửa chữ!”
“Ta dù có ch*t cũng sẽ bảo vệ nàng!”
Phụ hoàng bế tôi ngồi sau bình phong nghe lỏm, tôi nhìn cảnh này mà cạn lời đến mức đảo mắt liên tục.
【C/âm miệng dùm cái đi, tên ngốc này mà biết những gì Khương Tiên Nhi đá/nh giá sau lưng, chắc tức ch*t mất.】
【Năm xưa Khương Tiên Nhi từng chê bai với cung nữ rằng Dạ Kiêu luyện Đồng tử công nên là một thái giám không có gốc rễ.】
【Cô ta thấy bộ dạng đó của Dạ Kiêu thật gh/ê t/ởm.】
【Nếu không phải vì thấy hắn võ công cao có thể làm công cụ gi*t người, thì dù nhìn thêm một cái cô ta cũng thấy bẩn mắt.】
Sau bình phong, phụ hoàng gi/ật gi/ật lông mày.
Tứ hoàng tử trong phòng tr/a t/ấn thì cố nhịn cười.