Còn con gái ông ta không chỉ đá/nh cắp vật bảo mệnh, mà còn đ/ập vỡ huyền băng, h/ủy ho/ại đan dược, nh/ốt người vào Noãn Các phơi nắng.
Đây rõ ràng là muốn dồn công chúa vào chỗ ch*t.
Trần Chính Xươ/ng hai chân mềm nhũn, cả người đổ rạp xuống đất.
"Bệ hạ... vi thần muôn ch*t..."
Đúng lúc này, Đại hoàng huynh Tiêu Lăng từ hướng Trường Xuân cung vội vã quay về.
Phía sau anh, Ngự Lâm quân đang áp giải một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng.
Trần Quý phi.
Phượng trâm của bà ta đã lệch, y phục cũng có phần xộc xệch. Rõ ràng là bị cưỡng ép đưa tới.
Nhưng biểu cảm trên mặt bà ta vẫn giữ được nét kiêu ngạo đầy thể diện.
Cho đến khi nhìn thấy Trần Ninh Ninh đang quỳ trên đất, toàn thân đầy m/áu.
"Ninh Ninh!"
Trần Quý phi vùng ra khỏi sự kìm kẹp của Ngự Lâm quân, lao tới ôm lấy cháu gái.
"Bệ hạ! Ninh Ninh nó mới mười sáu tuổi thôi! Một đứa trẻ phạm sai lầm, hà cớ gì phải ra tay nặng nề như vậy!"
Bà ta ngẩng đầu nhìn phụ hoàng, hốc mắt đỏ hoe.
"Thần thiếp hầu hạ bệ hạ mười lăm năm rồi, chẳng lẽ ngay cả tư cách c/ầu x/in một ân điển cũng không có sao?"
Phụ hoàng nhìn bà ta.
Trên mặt không chút biểu cảm.
"Hầu hạ trẫm mười lăm năm?"
"Vậy trẫm hỏi ngươi, là ai đã tiết lộ vị trí lãnh cung cho Trần Ninh Ninh?"
Thân hình Trần Quý phi khựng lại.
"Là ai nói cho nó biết bên trong có bảo vật?"
"Là ai đã điều chuyển đám ám vệ canh giữ vòng ngoài lãnh cung?"
"Là ai trong thời gian trẫm rời kinh, đã thay đổi toàn bộ thái giám cung nữ trực ở góc Tây Bắc?"
Mỗi một câu hỏi đều giáng thẳng xuống đầu Trần Quý phi.
Sắc mặt bà ta từ đỏ chuyển trắng rồi từ trắng chuyển xanh.
Tiêu Lăng ném một xấp thư từ thu được từ Trường Xuân cung xuống trước mặt bà ta.
"Đây là những mật thư giữa ngươi và Tể tướng phủ."
"Trong thư viết rõ ràng, nhân lúc bệ hạ và các điện hạ không có mặt để thăm dò hư thực lãnh cung, nắm rõ lai lịch của người bên trong."
"Các ngươi muốn biết người được bệ hạ giấu đi rốt cuộc có đe dọa đến địa vị của nhà họ Trần các ngươi hay không."
Đôi môi Trần Quý phi r/un r/ẩy.
Bà ta quay đầu nhìn Trần Chính Xươ/ng.
Trần Chính Xươ/ng nhắm mắt lại.
Trần Quý phi ở trong hậu cung nhiều năm, sau sự hoảng lo/ạn ngắn ngủi đã nhanh chóng điều chỉnh lại nét mặt.
Bà ta dập đầu xuống đất.
"Bệ hạ, thần thiếp... thần thiếp đúng là có phái người đi thăm dò lãnh cung."
"Nhưng thần thiếp tuyệt đối không có tâm hại người!"
"Thần thiếp chỉ lo lắng cho an nguy hậu cung, muốn làm rõ rốt cuộc nơi đó ở người nào. Ninh Ninh nó tự ý lấy đồ, thần thiếp trước đó thật sự không hề hay biết!"
Bà ta dập một cái đầu, giọng nghẹn ngào.
"Thần thiếp trung thành với bệ hạ, thiên địa chứng giám!"
Trần Ninh Ninh nghe thấy lời của cô mẫu thì cả người sững sờ.
"Cô mẫu... rõ ràng là người bảo con đi mà... người nói những thứ đó lấy thì lấy thôi, không ai dám truy c/ứu đâu..."
"C/âm miệng!"
Trần Quý phi quát lớn ngắt lời ả.
"Đứa trẻ này nói bậy bạ cái gì thế! Cô mẫu đã bao giờ nói những lời này!"
Trần Ninh Ninh bị m/ắng đến ngây người, há miệng không nói được câu nào.
Trần Chính Xươ/ng cũng lập tức phối hợp khóc lóc thảm thiết.
"Bệ hạ, đây đều là lỗi của một mình khuyển nữ! Quý phi nương nương và vi thần tuyệt đối không có tâm mưu hại công chúa!"
"Vi thần nguyện dốc hết gia tài để m/ua linh dược cho công chúa điện hạ, chỉ cầu bù đắp sai lầm của khuyển nữ!"
Cha con hai người một kẻ xướng một kẻ họa, đẩy Trần Ninh Ninh ra làm bia đỡ đạn.
Trần Ninh Ninh mười sáu tuổi cuối cùng cũng phản ứng lại.
Cha và cô mẫu muốn đẩy ả ra làm vật tế thần.
"Cha! Rõ ràng là cha đã nói mà! Cha nói những thứ đó vốn dĩ phải là của con! Cha nói con sau này là Thái tử phi, toàn bộ hậu cung này đều phải là của con!"
"Là các người bảo con đi! Giờ xảy ra chuyện rồi, các người lại không nhận sao?!"
Ả gào thét đến kiệt sức, m/áu trên trán hòa cùng nước mắt lem luốc cả khuôn mặt.
Trần Chính Xươ/ng quay đầu trừng ả.
Trong đôi mắt đó không còn chút tình phụ tử nào, chỉ còn sự tà/n nh/ẫn.
"Nghịch tử! Ngươi còn nói xằng bậy, cha đá/nh g/ãy chân ngươi!"
Trong trắc điện.
Tôi tựa người trên giường mềm.
Huyền Minh Thạch áp sát vào ngựk, hơi lạnh chậm rãi chữa lành những kinh mạch bị tổn thương.
Nhị hoàng huynh ngồi ở mép giường.
Anh đặt một tay lên Huyền Minh Thạch, dùng nội lực thúc đẩy hơi lạnh bên trong vận hành.
Cuộc đối thoại trong chính điện truyền vào không sót một chữ.
Tiêu Sách hừ lạnh một tiếng.
"Lại là chiêu này. Xảy ra chuyện là đẩy đứa nhỏ nhất ra đỡ đ/ao."
"Chiêu này nhà họ Trần dùng suốt hai mươi năm rồi, vẫn tưởng là dùng tốt lắm sao."
Tôi không nói gì.
Cảm giác đ/au đớn trên cơ thể đã giảm bớt nhiều, nhưng quá trình phục hồi vô cùng chậm chạp.
Hai ngày phơi nắng và mất kiểm soát, ít nhất phải dưỡng ba tháng mới khôi phục lại như cũ.
Ba tháng.
Nếu trong ba tháng này biên giới phía Bắc có chiến sự, ai sẽ thay phụ hoàng đứng ra chắn phía trước?
Trong chính điện, phụ hoàng ngồi lại lên ngai vàng.
Nghe xong màn đùn đẩy trách nhiệm của ba người nhà họ Trần, sắc mặt ông âm trầm đến cực điểm.
"Người đâu."
"Tuyên Thái y viện chính lập tức tới đây khám thương cho công chúa điện hạ."