Tôi không giải thích gì cả. Tôi chỉ lưu đoạn ghi âm lại rồi đút vào túi áo.
“Có ký hay không?”
Lâm Kiều Kiều ở bên cạnh vừa nức nở vừa kéo kéo tay áo Cố Cẩn Xuyên.
“Tổng giám đốc Cố, anh đừng gi/ận chị Khương nữa, chị ấy muốn anh ký thì anh cứ ký đi, cùng lắm thì em đi là được...”
Cố Cẩn Xuyên nắm lấy cổ tay Lâm Kiều Kiều, đ/ập mạnh tay xuống bàn.
“Ký thì ký!”
“Ngày mai ai không đến người đó là đồ hèn!”
“Tôi muốn xem thử, cô có thể giở trò gì!”
Tôi gật đầu.
“Đã quyết định vậy đi.”
Tôi xoay người, không thèm nhìn họ lấy một cái, đẩy cửa phòng bao bước ra ngoài.
Phía sau lưng lại vang lên những tiếng thì thầm của đồng nghiệp.
“Chậc, làm bộ thanh cao cái gì chứ, Tổng giám đốc Cố mà thèm để mắt đến bà ta sao?”
“Đúng đấy, ba mươi tuổi đầu rồi mà còn đi gh/en với cô bé hai mươi tuổi.”
Tôi đi ra lề đường, bắt một chiếc taxi. Suốt đêm đó, tôi trở về căn biệt thự đã ở suốt ba năm qua. Tôi lấy vali ra, bắt đầu đóng gói quần áo của mình từng món một. Bàn chải đá/nh răng đôi trên bồn rửa mặt, tôi ném thẳng vào thùng rác. Đồ ngủ đôi trong tủ quần áo, tôi c/ắt nát rồi vứt đi.
Ba tiếng sau, trong căn nhà này không còn sót lại bất kỳ dấu vết nào của tôi nữa.
Cuối cùng, tôi bước vào phòng làm việc. Mở két sắt, lấy ra hai tập tài liệu dày cộm từ ngăn dưới cùng. Tôi nhét chúng vào một chiếc túi giấy da bò. Trên bìa túi, thấp thoáng hiện lên hai chữ in đậm: “Chấm dứt”.
Sáng hôm sau, tám giờ rưỡi. Tôi cầm chiếc túi nặng trĩu đó, đúng giờ bước vào cổng công ty. Vừa ngồi xuống trước bàn làm việc, cửa phòng đã bị đẩy ra cái “rầm”.
Cố Cẩn Xuyên sải bước xông vào, sắc mặt cực kỳ khó coi.
“Đêm qua làm lo/ạn đủ chưa?”
Anh ta ném mạnh một tập tài liệu xuống bàn tôi.
“Giao ‘Dự án Tinh Hải’ ra đây, coi như là để tạ lỗi với Kiều Kiều.”
Tôi liếc nhìn tập tài liệu trên bàn. Đó là biên bản bàn giao dự án. Dự án Tinh Hải là dự án cốt lõi mà tôi đã mất trọn nửa năm, chạy đôn chạy đáo mới đàm phán được. Giờ đây, chỉ bằng một câu nói nhẹ tênh của anh ta, anh ta muốn lấy nó đi để trải đường cho cô thực tập sinh của mình.
Cửa phòng làm việc không đóng ch/ặt. Lâm Kiều Kiều đứng ngay bên ngoài, tay xách một chiếc túi Chanel mới cứng. Đó là “quà chính thức” mà Cố Cẩn Xuyên tặng cô ta tối qua.
Đồng nghiệp ở khu vực văn phòng bên ngoài đang vươn cổ nhìn vào, những lời xì xào bàn tán không chút kiêng dè lọt thẳng vào tai tôi.
“Nghe nói chưa? Giám đốc Khương sắp bị tước quyền rồi.”
“Đáng đời, ai bảo tối qua ở tiệc mừng công bà ta làm mất hứng, cứ tưởng mình là bà chủ thật chắc.”
“Nhìn cái túi Kiều Kiều đeo kìa, Tổng giám đốc Cố đúng là hào phóng với cô ấy thật.”
Tôi nhìn Cố Cẩn Xuyên. Anh ta chống hai tay lên bàn làm việc của tôi, nhìn tôi từ trên cao xuống.
“Sao? Không nỡ à?”
“Công ty là của tôi, tôi muốn ai phụ trách thì người đó phụ trách. Bây giờ cô ký tên đi, chuyện tối qua tôi sẽ không tính toán với cô nữa.”
Tôi cầm lấy cây bút ký trên bàn. Tháo nắp bút.
“Được, tôi giao.”
Ở dòng cuối cùng của biên bản bàn giao, tôi không chút do dự ký tên mình vào.
Cố Cẩn Xuyên sững người. Anh ta dường như không ngờ tôi lại đồng ý nhanh gọn đến thế. Trong dự tính của anh ta, tôi lẽ ra phải làm ầm ĩ, hoặc khóc lóc c/ầu x/in anh ta đừng lấy đi tâm huyết của mình. Nhưng anh ta nhanh chóng lấy lại tinh thần, cười khẩy đầy đắc ý, tưởng rằng tôi đã chịu thua.
“Cũng biết điều đấy.”
Anh ta được đà lấn tới, gõ gõ lên mặt bàn.
“Còn nữa, thông tin liên lạc của khách hàng - Tổng giám đốc Trương, cùng với các dữ liệu nền tảng của dự án, chuyển hết cho cô ấy luôn đi.”
Tôi không nói gì, mở máy tính lên. Biểu tượng WeChat ở góc dưới bên phải nhấp nháy liên tục. Là nhóm lớn của công ty. Đồng nghiệp Trần Hạo gửi một tin nhắn: [Ai đó lớn tuổi rồi thì nên nhường chỗ cho người mới, cứ chiếm cầu tiêu mà không chịu ỉa.]
Lưu Tư Kỳ lập tức trả lời: [Đúng vậy, dự án Tinh Hải quan trọng thế này, tất nhiên phải giao cho người mới đầy nhiệt huyết rồi.]
Tôi giữ gương mặt vô cảm, chụp ảnh màn hình, lưu lại, rồi tạo một thư mục tên là “Danh sách”. Sau đó, tôi rút ổ cứng mã hóa trên máy tính ra, đưa cho Cố Cẩn Xuyên.
“Dữ liệu đều ở trong ổ cứng.”
“Mật khẩu là mật khẩu mặc định của công ty.”
Cố Cẩn Xuyên nhận lấy ổ cứng, quay người đưa cho Lâm Kiều Kiều đang đứng ngoài cửa. Lâm Kiều Kiều vui vẻ ôm lấy ổ cứng, giọng ngọt đến phát ngấy.
“Cảm ơn Tổng giám đốc Cố đã cho em cơ hội rèn luyện.”
Cô ta bước vào, giả vờ như muốn giúp tôi dọn dẹp bàn làm việc. Cổ tay xoay nhẹ, một cốc cà phê nóng vừa pha xong đổ thẳng lên áo khoác của tôi. Chất lỏng màu nâu chảy dọc theo lớp vải màu trắng kem.
“Ôi chao!”
Lâm Kiều Kiều lấy tay che miệng đầy kịch tính.
“Xin lỗi chị Khương, em lỡ tay, chị không trách em chứ?”
Cố Cẩn Xuyên làm ngơ trước sự nhếch nhác của tôi. Anh ta giơ tay xem đồng hồ, giọng điệu thiếu kiên nhẫn.