Cha tôi thường nói, trên đời này thứ duy nhất không bao giờ phản bội con, chỉ có bàn tính và sổ sách.
Vì vậy, suốt bảy năm tôi chu cấp cho Tạ Nghiên Trì ăn học, mỗi một đồng xu hắn tiêu, tôi đều bắt hắn điểm chỉ.
Ngày hắn đỗ trạng nguyên, diễu hành khắp mười dặm phố dài, hắn chỉ dừng lại trước mặt tôi.
“A Đường, sau này ta chính là chỗ dựa của nàng.”
Lòng tôi mềm nhũn, đêm đó liền x/é bỏ ba tờ giấy n/ợ để giữ thể diện cho hắn.
Cho đến đêm trước ngày đại hôn, tôi vốn định tạo bất ngờ cho hắn, nào ngờ lại nghe thấy hắn đang dỗ dành biểu muội trong phòng tân hôn.
“Biểu ca, ngày mai đại hôn, nếu nàng ta ch*t dưới hồ nước, liệu có liên lụy đến huynh không?”
Tạ Nghiên Trì cười lạnh.
“Chẳng qua chỉ là một con buôn thấp hèn đầy mùi tiền, phủ doãn Thuận Thiên cũng là đồng môn của ta, ai mà dám tra?”
“Đợi tiếp quản mấy tòa núi vàng của nhà nàng ta, ta sẽ kiệu tám người khiêng cưới nàng làm chính thất.”
Tôi sờ vào chín mươi bảy tờ giấy n/ợ còn lại trong lòng, lặng lẽ lui ra ngoài.
Muốn tuyệt hậu nhà người khác, cũng phải xem xem cô nãi nãi đây khởi nghiệp bằng nghề gì đã.
Tôi quay đầu đi thẳng đến sò/ng b/ạc ngầm lớn nhất Thượng Kinh.
“Chín mươi bảy tờ giấy n/ợ có điểm chỉ đỏ của tân khoa trạng nguyên, b/án lại cho các người giá bảy phần, sáng mai cứ đến phủ trạng nguyên thu hai chân hắn làm tiền lãi!”
....
..
“Chín mươi bảy tờ giấy n/ợ có điểm chỉ đỏ của tân khoa trạng nguyên, cô lại b/án cho chúng tôi giá bảy phần, chưởng quầy Thẩm, vụ làm ăn này đủ tà/n nh/ẫn đấy.”
Trong mật thất của sò/ng b/ạc, quản sự cầm xấp khế ước dày cộm, ngón cái vuốt ve dấu chỉ đỏ.
Tôi bưng chén trà nguội nhấp một ngụm.
“Giấy trắng mực đen, dấu chỉ làm chứng, phủ Thuận Thiên cũng không chối được đâu.”
Tôi đặt chén trà xuống.
“Giờ Thìn sáng mai, hắn sẽ đến phủ tôi đón dâu.”
“Các người cứ dẫn người đến trước cửa phủ trạng nguyên mà đòi n/ợ.”
“Thiếu một đồng xu, cứ theo quy tắc chợ đen mà ch/ặt một cái chân của hắn.”
Quản sự cười đáp ứng, ký tên điểm chỉ vào khế ước chuyển nhượng.
Khi bước ra khỏi sò/ng b/ạc, trời đã hửng sáng.
Đại trạch nhà họ Thẩm treo đèn kết hoa, đám nha hoàn đón tôi về phòng, thay cho tôi bộ hỷ phục thêu Tô Châu nghìn vàng.
Người trong gương soi, đầu đội phượng quan, trang điểm tinh xảo, nhưng lòng lại lạnh như nước giếng.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân.
Tạ Nghiên Trì mặc hỷ phục đỏ rực, vào hậu viện trước.
Hắn xua đám nha hoàn ra ngoài, đi đến sau lưng tôi, hai tay đặt lên vai tôi.
“A Đường, hôm nay nàng thật đẹp.”
Giọng hắn vẫn ôn nhu, giống hệt như mỗi lần dỗ dành tôi suốt bảy năm qua.
Tôi nhìn hắn trong gương, không nói gì.
Tạ Nghiên Trì lấy từ trong tay áo ra một chiếc trâm gỗ.
“Ta biết nàng quen dùng vàng ngọc, nhưng mấy thứ đó quá tầm thường, không xứng với khí chất của nàng.”
Hắn cắm chiếc trâm gỗ lên tóc tôi.
“Đây là đóa sen song sinh ta tự tay khắc tối qua.”
“Sau này nàng đã là người của quan trường, mấy công việc kinh doanh lộ mặt đó, cứ giao cho Diễm Nhi quản lý đi.”
“Nàng ấy tâm tư tinh tế, sẽ không dính dáng đến mấy thứ mùi tiền đó đâu.”
Tôi lặng lẽ nghe hắn sắp đặt gia sản của mình.
Diễm Nhi trong miệng hắn chính là biểu muội Lục Thẩm Diễm.
Cũng chính là người biểu muội yếu đuối tối qua đã trốn trong lòng hắn, hỏi tôi ch*t dưới hồ nước liệu có liên lụy đến hắn hay không.
Tôi nhìn vào gương, đột nhiên lên tiếng.
“Chiếc trâm gỗ này, là gỗ trầm hương ở tiệm Trương Ký phía nam thành đúng không?”
Tạ Nghiên Trì sững sờ, rồi mỉm cười.
“A Đường tinh mắt thật, tuy không quý giá, nhưng đây là tấm chân tình của ta.”
Tôi rũ mắt xuống.
Khúc gỗ đó tốn ba lượng bạc.
Mà ba lượng bạc đó, là hắn lấy từ sổ sách của tôi hôm kia.
Dùng tiền của tôi, m/ua một khúc gỗ, để đổi lấy mấy tòa núi vàng đứng tên tôi.
Tạ Nghiên Trì thấy tôi không nói gì, tưởng tôi lại đang dỗi.
Hắn cúi người nói.
“A Đường, ta nay đã là trạng nguyên, biết bao tiểu thư khuê các muốn vào cửa nhà họ Tạ.”
“Nhưng ta nhớ công lao vất vả bảy năm của nàng, vị trí chính thất chỉ để dành cho nàng.”
“Nàng phải hiểu chuyện, đừng lúc nào cũng lấy cái kiểu con buôn ra mà đo đếm chân tình của ta.”
Tôi đứng dậy, gạt tay hắn ra.
“Giờ lành sắp đến rồi, Tạ lang cứ ra tiền sảnh đợi đi.”
Tạ Nghiên Trì hài lòng chỉnh lại dải lụa đỏ trước ngựk.
“Được, ta đợi nàng ở bên ngoài.”
Hắn quay người rời đi, bóng lưng đắc ý như xuân phong.
Tôi giơ tay rút chiếc trâm gỗ đó ra, ném vào chậu than.
Ngọn lửa bùng lên, nuốt chửng đóa sen song sinh kia.
Tôi gọi lão chưởng quầy đến.
“Cởi hỷ phục ra, thay cho ta bộ cẩm bào màu đen vẫn thường dùng để xem sổ sách.”
Lão chưởng quầy kinh ngạc ngẩng đầu.
“Chưởng quầy, hôm nay là đại hôn mà…”
Tôi nhìn đống tro tàn trong chậu than, cười lạnh.
“Hôm nay không bái đường, đi đòi n/ợ.”
Đúng giờ Thìn, đội đón dâu của phủ trạng nguyên dừng lại trước cửa nhà họ Thẩm.
Trăm dặm hồng trang, phố dài vây kín người xem.
Tạ Nghiên Trì cưỡi trên lưng ngựa, tận hưởng sự ngưỡng m/ộ của mọi người.
Hắn tưởng rằng sau hôm nay, núi vàng biển bạc của nhà họ Thẩm sẽ đổi thành họ Tạ.
Đội đón dâu vừa định giục giã, cuối phố dài đột nhiên truyền đến tiếng bước chân nặng nề.
Mấy chục gã đàn ông mặc đồ đen khiêng năm chiếc hòm sơn đỏ, rẽ đám đông ra,
chặn trước đội ngũ.
Người đứng đầu chính là quản sự của sò/ng b/ạc.
Nụ cười trên mặt Tạ Nghiên Trì cứng đờ một lát.
Hắn ghì ch/ặt dây cương, ra vẻ quan lại.
“Hôm nay là ngày đại hỷ của Tạ mỗ.”
“Chư vị nếu muốn xin tiền hỷ, cứ đến chỗ quản gia mà nhận.”
“Nếu đến gây rối, đừng trách nha dịch phủ Thuận Thiên không nể mặt.”
Quản sự sò/ng b/ạc cười lạnh, giơ tay vung lên.
Năm chiếc hòm đ/ập mạnh xuống đất, nắp hòm bật mở, bên trong toàn là giấy trắng dấu đỏ.
“Tạ trạng nguyên, tiền hỷ này chúng tôi không dám nhận.”
Hắn rút ra một tờ khế ước, đọc lớn giữa phố.
“Năm Cảnh Bình thứ ba, Tạ Nghiên Trì v/ay của thương hiệu nhà họ Thẩm năm mươi lượng bạc trắng, để m/ua mực Huy, giấy Tuyên.”