Năm năm sống kiếp lưu đày đã mài mòn sạch sẽ sự thanh cao và ngạo mạn trong xươ/ng tủy hắn. Mỗi ngày, vì vài đồng xu ít ỏi, hắn phải chịu đựng sự ch/ửi bới đá/nh đ/ập của đám lính trạm, phải cười làm lành với những kẻ buôn b/án thô lỗ mà trước đây hắn từng kh/inh thường nhất. Những ngón tay hắn vì làm lụng việc nặng quanh năm mà nứt nẻ, lở loét, khi cầm bút run lên bần bật.
Mỗi khi viết xuống một con số, trong đầu hắn lại không thể kiểm soát được mà hiện lên những hình ảnh xưa cũ. Đó là hình ảnh Thẩm Đường ngồi trong phòng kế toán sáng sủa, ánh đèn soi bóng lên khuôn mặt thanh tú, tiếng hạt bàn tính gảy vang giòn giã. Khi đó, chỉ cần hắn bưng một bát canh nóng bước vào, là có thể đổi lấy nụ cười dịu dàng cùng sự ủng hộ vô điều kiện của nàng.
“Ngẩn ngơ cái gì! Chút sổ sách này mà cũng tính không xong, còn dám tự xưng là kẻ từng đọc sách sao?”
Một gã thương nhân b/éo m/ập đ/ập mạnh một cái lên bàn, làm đổ cả nghiên mực. Mực đen b/ắn tung tóe lên mặt Tạ Nghiên Trì, nhưng hắn ngay cả lau cũng không dám, chỉ biết cúi đầu khúm núm nhận lỗi.
“Dạ, là lỗi của tiểu nhân, tiểu nhân viết lại ngay…”
Đúng lúc đó, ngoài cửa có một đoàn thương buôn từ Thượng Kinh đi ngang qua. Họ đứng dưới mái hiên tránh gió, lớn tiếng bàn luận về những kỳ văn trong giới thương nhân hiện nay.
“Nghe gì chưa? Thẩm hội trưởng ở Thượng Kinh giờ đã mở rộng kinh doanh đến tận Tỉnh Linh rồi đấy.”
“Chẳng thế sao, Thẩm đại đương gia người ta là bậc nữ trung hào kiệt, ngay cả đám cáo già ở Giang Nam cũng phải nể mặt nàng vài phần.”
Bàn tay cầm bút của Tạ Nghiên Trì khựng lại. Hắn ngẩn người nghe cái tên quen thuộc ấy, tim thắt lại, đ/au đớn đến mức không thể thở nổi. Hắn bỗng nhiên như kẻ đi/ên lao ra khỏi trạm dịch, đuổi theo đoàn thương buôn ấy chạy rất xa.
“A Đường… A Đường…”
Hắn khản giọng gọi, nhưng rồi lại ngã khuỵu xuống bùn đất giữa cơn gió cát. Chẳng ai đoái hoài đến một tên tội phạm lưu đày đi/ên dại. Hắn nằm rạp dưới vũng bùn, nhìn về phía Giang Nam, cuối cùng bật khóc nức nở.
Hắn cuối cùng cũng hiểu ra, thứ hắn đá/nh mất không chỉ là những tòa núi vàng biển bạc. Mà còn là một cô gái đã từng nguyện dâng trọn trái tim cho hắn.
Còn tại thành Tỉnh Linh lúc này, tôi đứng trên đỉnh cao nhất của lầu Hạc Minh, nâng chén rư/ợu vàng ấm nóng. Dưới lầu là dòng người xe tấp nập, trên mặt sông là ngàn cánh buồm vươn khơi. Tôi uống cạn chén rư/ợu trong tay, kính cho nhân gian tự do tỉnh táo, từ nay chẳng còn vướng bận điều chi.