Hắn vươn tay, đầu ngón tay lướt nhẹ trên mép nắp qu/an t/ài.
Ở đó có một ít bột th/uốc.
Là th/uốc an thần tôi rắc trước khi giả ch*t.
Ánh mắt Lục Chấp khẽ lay động.
Đúng lúc này, Cố Hồi Chu bước vào.
Hắn chống ô đen, nước mưa men theo nan ô trượt xuống.
"Chư vị điện hạ, lầu Quan Tinh ch/áy rồi."
Sáu vị hoàng tử đồng loạt quay đầu lại.
Giây tiếp theo, bên ngoài truyền đến tiếng chuông dồn dập.
Phía bắc Thượng Kinh lửa ch/áy ngút trời, tất cả mọi người đều bị dẫn dụ rời đi.
Tôi biết, họ không phải đi chịu ch*t.
Trong sáu bức thư, mỗi bức đều có một con đường chỉ dành riêng cho người nhận.
Sau khi tiếng bước chân xa dần, nghĩa trang trở nên tĩnh lặng.
Nắp qu/an t/ài bị gõ hai cái.
Giọng Cố Hồi Chu truyền qua lớp gỗ.
"Thẩm Kinh Thước, nếu không ra ngay, ta sẽ nhận thay ngươi sáu phần tiền phúng điếu, rồi trừ vào khoản n/ợ cũ của ngươi đấy."
Tôi đẩy nắp qu/an t/ài ngồi dậy.
Không khí thật dễ chịu, sống sót thật tốt biết bao.
Cố Hồi Chu đứng ở cửa nhìn tôi.
"Diễn đủ chưa?"
Tôi xoa vai, bò ra khỏi qu/an t/ài.
"Suýt nữa thì ngạt ch*t."
Hắn bước tới, khoác áo choàng lên người tôi.
"Bây giờ hối h/ận, vẫn còn kịp."
Tôi nhìn về phía ánh lửa phương bắc.
"Hối h/ận chẳng đáng một đồng."
Cố Hồi Chu thắt dây áo choàng cho tôi.
"Vậy thì đi."
"Đi đâu?"
Hắn đưa thanh đ/ao cho tôi.
"C/ứu cha ngươi."
Lầu Quan Tinh bỏ hoang ch/áy rất đẹp.
Bùi Huyền Độ kẻ này, đến cả việc gi*t người diệt khẩu cũng chú trọng phô trương.
Lưỡi lửa li/ếm qua những thanh xà gỗ, tinh bàn ở trên cao bị th/iêu đỏ rực.
Khi tôi và Cố Hồi Chu đi vào từ đường mật đạo, khói đặc đã đ/è xuống tận hành lang.
Đường mật đạo không phải tôi mới tạo ra.
Đó là lối đi cũ tôi phát hiện khi còn bé ham chơi.
Năm đó cha dắt tôi lên đài Quan Tinh ngắm sao.
Tôi hỏi ông, sao rơi xuống có đ/ập ch*t người không.
Cha tôi suy nghĩ một chút.
"Không đâu."
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Ông lại bồi thêm một câu.
"Nhưng người ta sẽ lấy sao làm cái cớ để hại người."
Lúc đó tôi không hiểu, giờ thì hiểu rồi.
Cuối mật đạo là một căn phòng đ/á.
Cha tôi bị nh/ốt bên trong.
Ba năm không gặp, ông g/ầy đến mức gần như không còn hình dạng, tóc đã bạc quá nửa.
Thế nhưng khi ông ngước mắt nhìn thấy tôi, câu đầu tiên vẫn là:
"Kinh Thước, cao lên rồi."
Thanh đ/ao trong tay tôi suýt chút nữa rơi xuống.
Cố Hồi Chu ch/ém đ/ứt xiềng xích sắt.
Tôi lao tới đỡ ông.
Cha tôi xoa đầu tôi, như thể tôi vẫn là cô bé con hay nằm bò trên tinh bàn mà ngủ quên.
"Sao con lại về đây?"
Tôi nghiến răng.
"Con đến để dạy cha cách tránh mưa."
Ông ngẩn ra, rồi mỉm cười.
Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.
Giọng Bùi Huyền Độ truyền qua lửa và khói.
"Thẩm cô nương, thật vất vả cho cô khi giăng một ván cờ lớn đến thế."
Tôi đỡ cha đứng dậy.
Cố Hồi Chu chắn trước mặt chúng tôi.
Ngoài cửa đ/á, Bùi Huyền Độ vận tử bào, mày mắt thanh tú, trông như một vị tiên không vướng bụi trần.
Nếu không phải phía sau hắn có đám cung nỏ thủ, khung cảnh này sẽ càng giống hiện trường phi thăng hơn.
Bùi Huyền Độ nhìn tôi.
"Sáu vị điện hạ đã đến cửa chính c/ứu hỏa. Thẩm cô nương, cô đoán xem họ có kịp c/ứu cô không?"
Tôi cười.
"Giám chính đại nhân, ông đoán xem tại sao họ lại đi cửa chính?"
Ánh mắt Bùi Huyền Độ thay đổi.
Trên đỉnh đầu bỗng truyền đến một tiếng động cực lớn.
Tinh bàn trên tầng cao nhất của lầu Quan Tinh rơi xuống, đ/ập xuyên qua gạch lát nền chính điện.
Những rãnh ngầm chứa dầu hỏa bị va đ/ập đ/ứt đoạn, thế lửa đột ngột giảm xuống.
Sáu bóng người xuất hiện từ sau làn khói.
Thái tử cầm ki/ếm, trong tay áo ép ch/ặt bản mật tấu kia.
Nhị hoàng tử cầm đ/ao, trong vỏ đ/ao cuốn theo sổ lương quân Bắc Doanh.
Trong tay áo Tam hoàng tử, hạt bàn tính vang lên.
Tứ hoàng tử được người dìu, lòng bàn tay siết ch/ặt chiếc chìa khóa đồng lãnh cung.
Ngũ hoàng tử trải hồ sơ vụ án ra.
Lục hoàng tử ôm một thùng nước, trong ngựk còn nhét bản gốc của tờ sấm truyền giả kia.
Lục Phù Quang ngẩng đầu nhìn thấy tôi, cả người sững sờ.
"Tước Nhi?"
Nhị hoàng tử nheo mắt.
"A Chiếu?"
Sắc mặt Thái tử tái nhợt.
"Thẩm Vi?"
Quạt của Tam hoàng tử rơi xuống.
"Văn Lê?"
Tứ hoàng tử đến ho cũng quên mất.
"Tiểu Thất?"
Ngũ hoàng tử chậm rãi khép hồ sơ lại.
"Thẩm Tam."
Tôi đứng trước cửa phòng đ/á, khoác trên mình chiếc áo choàng đen của Cố Hồi Chu.
Nhất thời không biết cười với ai trước cho lịch sự.
Cuối cùng đành giơ tay lên.
"Chào buổi tối, các vị."
Khung cảnh vô cùng khó coi.
Ý tôi là sắc mặt của Bùi Huyền Độ.
Có lẽ hắn cũng không ngờ tới, sáu vị hoàng tử lại từ sáu con đường khác nhau, vây lầu Quan Tinh thành một cái thùng sắt.
Thái tử đóng đinh bản mật tấu lên thanh gỗ ch/áy sém.
Cuối bản mật tấu là thời điểm Bùi Huyền Độ vào đêm gặp Trịnh Quý phi.
Nhị hoàng tử ném sổ lương quân xuống dưới chân hắn.
Lầu Quan Tinh mở rộng, ăn vào lương quân biên cảnh.
Tam hoàng tử gảy bàn tính ba cái.
Dòng tiền của trầm thủy hương Nam Cương, điểm cuối chính là sổ sách trong cung của Trịnh Quý phi.
Tứ hoàng tử trải sổ tay cũ của gác cũ ra.
Bên trong kẹp bản đồ ngăn ngầm do cha tôi vẽ.
Ngũ hoàng tử mở hồ sơ.
Hàn Lục bị viết là ch*t, Hàn Thất bị viết thành kẻ trốn quân dịch.
Lục hoàng tử lấy từ trong ngựk ra bản gốc khối ấn sấm truyền.
Những tờ giấy dán đầy Thượng Kinh,
Đều được xuất ra từ xưởng khắc của Khâm Thiên Giám.
Sáu sợi dây quy về một mối, ván cờ Bùi Huyền Độ giấu kín suốt ba năm, cuối cùng cũng lộ ra xươ/ng tủy.
Long Hi Đế không phải thiên mệnh suy yếu.
Mà là trúng đ/ộc chậm vào người.
Vụ án yêu tinh không phải thiên tượng.
Mà là Bùi Huyền Độ cấu kết với Trịnh Quý phi trong hậu cung, dùng tinh tượng giả để trừ khử kẻ khác, rồi mượn việc các hoàng tử tranh giành để đưa Lục hoàng tử lên làm con rối.
Vì Lục hoàng tử còn nhỏ tuổi.
Vì mẫu tộc của Lục hoàng tử đã vo/ng.
Vì Lục hoàng tử dễ kiểm soát nhất.
Lục Phù Quang ôm thùng nước, sắc mặt trắng bệch đi từng chút một.
"Cho nên họ nói ta là yêu tinh, không phải vì ta có ích, mà là vì ta dễ b/ắt n/ạt sao?"
Tôi nhìn hắn một cái.