Trong mắt hắn có gió, có ánh sáng, và có cả những đêm mưa tôi từng bước qua suốt mấy năm nay.
“Đổi lấy một lời hứa cả đời đó.”
Tôi chớp chớp mắt.
“Cố đại nhân, phi vụ này ngài lỗ rồi.”
Hắn nắm ch/ặt tay tôi.
“Ta cam tâm.”
Phía xa, xe ngựa của Lục hoàng tử dừng trước cửa thư viện.
Lục Phù Quang thò đầu ra.
“Tước Nhi! Ta thuộc lòng thiên thứ ba rồi!”
Ngựa của Nhị hoàng tử theo sau đó.
Lục Hành Dã nhíu mày: “Nàng ấy tên là Thẩm Kinh Thước.”
Giọng nói lười biếng của Tam hoàng tử vang lên: “Gọi là gì không quan trọng, quan trọng là nàng ấy n/ợ ta một bản kế toán.”
Tứ hoàng tử vừa ho vừa cười.
Ngũ hoàng tử mặt không cảm xúc bồi thêm một câu: “Cũng n/ợ Đại Lý Tự một bản kết án.”
Xe của tân đế dừng ở cuối phố dài.
Gió xuân Thượng Kinh thổi qua, vạn vật ồn ào náo nhiệt.
Tôi đứng dưới lầu Trích Tinh, bỗng nhớ lại cánh cửa nhà họ Thẩm bị niêm phong ba năm trước.
Lúc đó tôi từng nghĩ, trời sập xuống, con người chỉ có thể bị đ/è ch*t.
Sau này mới biết.
Nếu trời không công bằng, thì đừng quỳ mà nhìn.
Hãy đứng lên.
Tháo những vì sao giả xuống.
Thắp những ngọn đèn thật lên.
Còn về sáu phần tiền lương của tôi.
Yên tâm đi.
Tôi đã thu đủ cả rồi.
Không thiếu một xu.