Đám người nhận được tiền lập tức xua tay lia lịa.
“Không, không, chúng tôi chẳng thấy gì cả.”
Cuối cùng tôi cũng đá/nh mỏi tay, ngước nhìn trời.
Thôi vậy, chuyện hay còn ở phía sau.
“Cố Thăng, anh nhìn xem, không có Phó thị, không có tôi, anh còn chẳng bằng một con chó.
“Người đâu, ném nó ra ngoài!”
Cánh cửa nặng nề sập xuống không chút lưu tình trước ánh mắt đờ đẫn của Cố Thăng, để mặc nó nằm chỏng chơ tại chỗ.
Đến tận hôm nay, nó vẫn không muốn tin rằng người từng nâng niu nó trong lòng bàn tay, nay thực sự không cần nó nữa.
Tôi gặp lại Cố Thăng lần nữa là hai tháng sau, khi nó đang đi đòi lương.
Nó mặc bộ lễ phục đuôi tôm của khách sạn, toàn thân bọc kín mít, kỳ dị như một kẻ khác loài, ki/ếm tiền tip bằng việc đỗ xe giúp người giàu.
Trợ lý báo với tôi, khoảng thời gian này nó sống chẳng khác nào con chuột chạy qua đường.
Sau khi Cố Thăng gi/ận dữ rời khỏi trại mồ côi, nó đã tìm rất nhiều công việc. Ban đầu cũng có ông chủ coi trọng nó.
Nhưng nó quá tự phụ, kh/inh thường các doanh nghiệp nhỏ, còn các tập đoàn lớn thì chẳng ai nhận, bởi vì nó mở miệng ra là đòi vị trí tổng giám đốc hoặc chủ tịch, đãi ngộ thì đòi hỏi quá đáng.
Có doanh nghiệp cắn răng đồng ý, nhưng nó chỉ biết nói suông về chính sách, hoàn toàn không thúc đẩy tăng trưởng lợi nhuận cho doanh nghiệp.
Nó lại còn hay khoe khoang, cơ thể dường như mắc b/ệnh lạ, chẳng bao lâu sau lại thất nghiệp.
“Còn Lâm Tinh Nguyệt thì sao, cô gái đó chẳng phải đã đi cùng nó sao?”
“Cô ta ấy à, người ta trẻ đẹp, Cố Thăng thì không tiền không thế, cô ta theo nó một thời gian, tự nhiên biết những gì nó nói trước kia chỉ là bánh vẽ, tiền không có, cũng chẳng thể quay về Phó thị, hai người đương nhiên là chia tay.”
Kết quả này, nằm trong dự liệu.
Tôi lại ngước nhìn, lúc này nó đang trừng mắt tranh cãi với đối phương, nhưng nhanh chóng bị đẩy ngã xuống đất, còn ăn thêm hai cú đ/ấm vào mặt.
“Đồ khốn, dám cãi lại ông đây, tin tao tìm người gi*t mày không! Dám đụng vào tao à, muốn tiền tip, kiếp sau đi nhé.”
Kẻ kia kiêu ngạo ngẩng đầu, dường như vẫn chưa hả gi/ận, còn nhổ nước bọt vào người nó mấy cái.
Đợi kẻ đó quay mặt lại, tôi bật cười, hóa ra là người quen, trợ lý tay sai của Cố Thăng kiếp trước.
Cố Thăng từng ở trên cao, giờ đây lại bị kẻ từng bị nó tùy ý chà đạp s/ỉ nh/ục b/ắt n/ạt, tôi chỉ có thể nói đây là quả báo của nó.
“Trợ lý Viên sao lại đến đây?”
Tôi từ từ hạ cửa kính xe xuống, kẻ đó vội vàng chạy đến trước mặt tôi.
“Đại tiểu thư của tôi, cô cuối cùng cũng đến rồi, tôi đã canh chừng cô mấy ngày nay, cuối cùng cũng đợi được cô.”
“Vậy sao? Nhưng tôi hình như thấy anh ngang ngược vô lý lắm, một kẻ như thế làm sao tôi tin tưởng được.
“Chú Ngô, thông báo cho Phó thị, từ hôm nay không hợp tác với người này nữa.”
Trợ lý Viên tái mặt bị quản lý khách sạn sai người lôi đi.
Thấy tôi ra mặt vì mình, Cố Thăng nhanh chóng chỉnh đốn lại dáng vẻ, rồi thần sắc tự nhiên bước về phía tôi.
Giọng điệu vẫn tự phụ như xưa.
“Phó Uyển, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi.
“Cô vẫn luôn canh cánh trong lòng về tôi của kiếp trước, vì yêu sinh h/ận.
“Vậy bây giờ tôi có thể nói cho cô biết, từ nay về sau tôi đảm bảo sẽ học cách tôn trọng cô, thậm chí là kính sợ cô.
“Chúng ta vẫn như trước đây, tôi sẽ không còn lòng th/ù h/ận gì với cô nữa, trước kia là tôi không hiểu chuyện, chuyện quá khứ hãy để nó qua đi.”
Thấy tôi cau mày, nó trở nên căng thẳng, cẩn thận nắm lấy tay tôi, làm đủ mọi tư thế lấy lòng, tỏ ra cực kỳ ngoan ngoãn.
“Sau này, tôi gọi cô là chị, cô bảo gì tôi làm nấy.
“Mẹ tôi ở trên trời nhìn thấy, chắc chắn sẽ rất cảm kích cô.”
Nó vừa hạ mình lấy lòng, vừa nhắc đến mẹ nó, vọng tưởng kích động lòng thương cảm của tôi.
“Nghe nói, dạo này anh sống không tốt lắm?”
Nó vội vàng gật đầu, giọng điệu trở nên kiêu ngạo, tố cáo với tôi:
“Hừ, đám người đó đúng là vô pháp vô thiên, đến tôi mà cũng không nhận ra, còn b/ắt n/ạt tôi.
“Tôi sống còn khổ hơn cả ở trại mồ côi, bọn họ tưởng rằng cô thực sự không cần tôi nữa.
“Cô thương tôi như vậy, vô điều kiện nâng đỡ tôi, sao có thể nói không cần là không cần.
“Cô chỉ đang lúc gi/ận dữ thôi, nhìn xem, chẳng phải cô đến tìm tôi rồi sao?
“Chị à, chị phải xả gi/ận cho em, sau này dù chị muốn kiểm soát em, em cũng không nửa lời oán trách, chúng ta về nhà thôi.
“Có em ở đây, em nhất định sẽ làm Phó thị lớn mạnh, phủ khắp toàn cầu.
“Đến lúc đó, chị sẽ là người phụ nữ đáng gh/en tị nhất thế giới.”
Nó không ngừng chứng minh sự hối cải của mình, thấy tôi vẫn không cảm xúc, nó h/oảng s/ợ.
“Nếu chị vẫn chưa hả gi/ận, có thể tiếp tục đá/nh em, đá/nh mạnh vào, giống như lần trước.
“Em không hề oán trách, vốn dĩ là do em hẹp hòi làm sai.
“Bây giờ, em chỉ c/ầu x/in chị tha thứ.
“Vậy nên, Phó Uyển, chị hết gi/ận chưa?
“Em có thể sửa đổi mà, chị cho em một cơ hội được không?
“Giống như mẹ em nói, ngoài chị ra, em không còn ai khác, em chỉ có chị thôi.”
Thái độ nó chân thành, giọng điệu tủi thân, gương mặt lộ vẻ cầu khẩn.
Nó biết, tôi dễ mủi lòng nhất với kiểu này.
Nhưng mà này, Cố Thăng, tôi đã là người từng ch*t một lần rồi.
Tôi đột nhiên trở nên hung á/c, bóp ch/ặt cổ nó.
“Có một câu anh nói sai rồi, với anh, tôi vĩnh viễn không bao giờ hả gi/ận.”