"Cha, người xem, con gái cuối cùng cũng không làm mất mặt nhà họ Thẩm." Tôi khẽ cười, rưới một chén rư/ợu nguyên chất mới ra lò xuống bên cạnh vò rư/ợu.
Bùi Tịch không biết đã xuất hiện phía sau từ lúc nào, trên tay cầm một chiếc hộp thức ăn tinh xảo: "Thẩm gia chủ, việc làm ăn phát đạt, cũng không thiếu một chén rư/ợu này đâu, rư/ợu ngự mới ủ đã đến lúc khui vò rồi, nàng uống cùng ta một chén chứ?"
Tôi quay đầu, nở một nụ cười rạng rỡ với chàng.