Triệu Ngữ Tình lại đến ký túc xá tìm tôi, nụ cười rạng rỡ: "Chúc mừng cậu nhé, Hiểu Nguyệt, được chọn làm người dẫn chương trình rồi."
Thực ra tôi cũng rất bất ngờ, chuyện này diễn ra quá suôn sẻ.
"Đây là lễ kỷ niệm một trăm năm ngày thành lập trường, sẽ có rất nhiều khách mời quan trọng. Cậu dẫn chương trình lần đầu, chắc chắn phải ăn mặc chỉnh tề một chút."
Triệu Ngữ Tình tiến lại gần, giọng điệu nhiệt tình: "Trong tủ quần áo của tớ có một chiếc váy cao cấp rất hợp với cậu, hay là tớ cho cậu mượn mặc nhé?"
Bạn cùng phòng ngưỡng m/ộ: "Hiểu Nguyệt, bạn của cậu tốt thật, còn cho mượn váy để mặc."
"Tớ còn chưa từng thấy váy cao cấp ngoài đời trông như thế nào, Ngữ Tình thật hào phóng."
"Họ là bạn học cấp ba, tình cảm thân thiết như vậy, chắc chắn là không tiếc đâu."
Sự tán dương của bạn cùng phòng khiến Triệu Ngữ Tình rất hài lòng.
[Đừng đồng ý đấy! Triệu Ngữ Tình định chơi khăm cậu đấy! Cô ta đã m/ua bột ngứa rắc đầy lớp Iót trong của váy rồi!]
[Mặc vào vừa ngứa vừa khó chịu, đứng trên sân khấu gãi tai gãi gáy, hình tượng tan tành hết!]
[Hơn nữa ngày kỷ niệm trường là livestream trực tiếp, video có thể được cựu học sinh lưu lại, trở thành nỗi x/ấu hổ vĩnh viễn trên internet đấy]
[Từ chối thẳng là được mà, dù sao nhà trường cũng sẽ cho thuê lễ phục để các cậu dùng thôi]
Tôi khẽ mỉm cười.
"Được thôi, cảm ơn cậu nhé Ngữ Tình."
Chẳng bao lâu sau, Triệu Ngữ Tình mang một chiếc váy lễ phục màu hồng đến ký túc xá của tôi.
Cô ta dặn đi dặn lại nhất định phải mặc nó vào ngày kỷ niệm trường.
Tôi lúc đó miệng thì hứa hẹn, quay đầu lại liền bọc váy vào túi chống bụi, không bao giờ đụng đến nữa.
Chiều ngày kỷ niệm trường, phòng thay đồ bận rộn như đang đá/nh trận.
Khi Triệu Ngữ Tình đẩy cửa bước vào, thấy tôi đang mặc một chiếc váy màu xanh.
"Sao cậu không mặc chiếc váy tớ đưa?" Giọng cô ta mang theo sự khó chịu vì bị cho leo cây.
"Size chiếc đó không vừa lắm." Tôi tỏ vẻ áy náy, "Nhưng vẫn cảm ơn cậu nhé, hôm nào giặt sạch rồi tớ trả lại."
Triệu Ngữ Tình đảo mắt, đổi giọng: "Không sao, chiếc này cũng khá đẹp. Lát nữa cố gắng nhé."
Mười phút sau tôi đứng ở hậu trường, chờ đến lượt lên sân khấu.
Triệu Ngữ Tình bưng một hộp màu vẽ mặt vừa mới bóc tem, đi xuyên qua hành lang đông đúc, sơ ý một chút liền đổ màu lên ngựk tôi.
"Ôi, xin lỗi nhé!"
Đúng là diễn xuất khoa trương chuẩn sách giáo khoa.
Cả người tôi cứng đờ tại chỗ, tất cả mọi người xung quanh đều nhìn lại.
"Tớ không cố ý đâu!" Triệu Ngữ Tình nói rất lớn, "Vừa nãy tớ không chú ý dưới chân, thực sự xin lỗi cậu!"
Người bên cạnh vội đưa khăn giấy và nước tẩy trang, có người lẩm bẩm: "đi/ên à, xin lỗi thì có tác dụng gì. Sắp lên sân khấu rồi..."
Tôi không hề nổi gi/ận.
"Chỉ có thể sửa lại thôi."
Tôi lấy hộp dụng cụ ra, kéo c/ắt cái "xoẹt", phần vải bị bẩn ngay cổ áo bị c/ắt bỏ.
Chiếc kéo lướt theo đường cổ áo tạo thành một vòng cung, biến cổ áo trễ vai thành kiểu trễ vai rộng.
Toàn bộ xươ/ng quai xanh và vai đều lộ ra ngoài.
Nốt ruồi đỏ hình trăng khuyết dưới xươ/ng quai xanh bên phải hiện lên rõ nét dưới ánh đèn.
Tôi đứng dậy xoay một vòng trước gương, chỗ bị c/ắt vừa vặn nằm dưới xươ/ng quai xanh, trông như thể thiết kế vốn dĩ đã là như vậy.
Những vết màu ở chỗ khác không đậm, có thể dùng nước tẩy trang lau sạch.
Một vài nữ sinh vây lại xem, thi nhau khen ngợi.
"Tay cậu khéo thật đấy! Sửa xong trông đẹp hơn hẳn!"
"Kiểu trễ vai ban đầu thực ra hơi kích, kiểu bây giờ trông phóng khoáng hơn nhiều."
"Nếu không tận mắt chứng kiến, tớ còn tưởng nó vốn là kiểu trễ vai đấy."
Tôi mỉm cười, điều chỉnh lại vị trí ghim cài để đảm bảo không bị bung ra khi lên sân khấu.
Triệu Ngữ Tình nhìn chằm chằm vào nốt ruồi đỏ, cắn ch/ặt răng.
Hôm nay cô ta có tiết mục đ/ộc tấu đàn cello, bố mẹ cô ta đều sẽ đến xem.
Nếu họ nhìn thấy Lâm Hiểu Nguyệt...
"Cậu làm hỏng váy nhà trường cho thuê như vậy là phải đền tiền đấy."
Sắc mặt các bạn học bên cạnh thay đổi, ánh mắt nhìn Triệu Ngữ Tình không còn như trước nữa.
Cô ta nói cô ta không cố ý, nhưng người phải đền tiền khi làm bẩn lại là tôi.
"Đây không phải đồ nhà trường cho thuê." Tôi cười, "Là chiếc váy tớ m/ua ở chợ đồ cũ, chỉ có tám mươi tệ thôi."
Sắc mặt Triệu Ngữ Tình khó coi, có lẽ cô ta cũng nhận ra điều này, muốn nói gì đó để vớt vát, nhưng tôi không cho cô ta cơ hội.
Tôi cầm micro đi ngang qua cô ta, đứng trên sân khấu, đón nhận ống kính livestream 4K siêu nét không góc ch*t của toàn trường.
Ánh đèn sân khấu chiếu vào người, nốt ruồi đỏ vô cùng nổi bật.
[Bố mẹ nữ phụ nhìn sang đây rồi, á á á á á]
[Mẹ đang ngồi ở vị trí xem đẹp nhất trước màn hình lớn, bà ấy thấy nốt ruồi rồi kìa!]
Phu nhân họ Triệu vốn đang trò chuyện với lãnh đạo nhà trường, liếc thấy nốt ruồi trên màn hình, giọng bà run lên.
"Ông Triệu, ông nhìn thấy chưa? Chỗ vai của người dẫn chương trình đó..."
Ông Triệu cố nén sự xúc động: "Chúng ta phải gặp người dẫn chương trình đó, ngay bây giờ."
Triệu Ngữ Tình đứng ở hậu trường nhắn tin cho Hứa Trầm Chu.
"Lâm Hiểu Nguyệt th/ủ đo/ạn thật, cố tình sửa váy thành kiểu trễ vai, định quyến rũ ai thế không biết?"
Trước đây cô ta không ít lần nói x/ấu tôi như vậy.
Hứa Trầm Chu luôn im lặng lắng nghe, chưa bao giờ bày tỏ thái độ.
Lần này thì khác, đối phương trả lời rất nhanh.
"Tôi thấy cô ấy rất tốt. Hơn nữa, cô đá/nh giá một cô gái như vậy làm tôi rất không thích. Hủy kết bạn đi."
Giao diện trò chuyện hiển thị đối phương đã bật x/ác minh bạn bè.
Triệu Ngữ Tình không thể tin nổi.
Cô ta đã mất tận ba tháng trời để theo đuổi Hứa Trầm Chu.