Mọi người đều tưởng rằng Hứa Trầm Chu chủ động tiếp cận cô ta, cô ta cũng chưa bao giờ phủ nhận, thậm chí còn cố tình gợi ý cho người khác. Nhưng giờ đây, cô ta bị đ/á một cách không danh không phận, đến một lời giải thích cũng không có, bởi vì người ta vốn dĩ chưa từng ở bên cô ta. Điều khiến cô ta phát đi/ên hơn cả là Hứa Trầm Chu vì nói đỡ cho tôi nên mới xóa cô ta.
Triệu Ngữ Tình tức gi/ận đến run người. Tôi đang đi về phía phòng hóa trang để tháo tai nghe và thay bộ thu âm. Trong phòng chỉ có một mình tôi, những người khác đều đang chờ ở phía trước hoặc đi giúp việc. Khi Triệu Ngữ Tình bước vào, cô ta khép cửa lại. Cô ta trực tiếp tắt bộ thu âm đang cài trên ngựk tôi. Thấy đèn chỉ thị tắt ngấm, cô ta mới tựa vào bàn trang điểm, nhìn tôi đầy kiêu ngạo.
"Lâm Hiểu Nguyệt, cô tưởng mặc thế này hở vai là có thể câu dẫn đại gia, gả vào hào môn sao?"
Tôi cúi đầu nhìn bộ thu âm, không lên tiếng. Đó là đồ cũ tôi m/ua ở chợ đồ cũ, đèn chỉ thị và tác dụng thực tế hoàn toàn ngược lại. Khi đèn sáng là tắt máy, khi tắt mới là đang mở. Cả hai bộ thu âm đều kết nối với loa sân khấu, mỗi lần xuống sân khấu và trước khi lên, tôi đều đổi chỗ. Đối phó với Triệu Ngữ Tình, cẩn thận bao nhiêu cũng không thừa.
"Cô đi/ếc à? Tôi hỏi cô đấy."
Cô ta tưởng không có ai nghe thấy, giọng điệu không còn che giấu nữa. Tôi ngẩng đầu lên, hốc mắt đỏ hoe: "Ngữ Tình, tớ không hiểu..."
Triệu Ngữ Tình cười lạnh một tiếng, lúc này cô ta lại thấy thoải mái. Bởi vì cô ta đã x/ác nhận ở đây không có người ngoài, không có camera, và bộ thu âm đã bị chính tay cô ta tắt đi. Cô ta không cần phải đóng vai tiểu thư lương thiện nữa.
"Cô tưởng Hứa Trầm Chu nhìn cô vài lần là thích cô à? Cậu ta chỉ thấy cái loại nghèo hèn như cô mới lạ thôi, chơi chán rồi cũng sẽ đ/á thôi. Cô tưởng cô là ai chứ?"
Tôi không lên tiếng, nước mắt chực trào trong hốc mắt.
"Còn cả vị trí MC lễ kỷ niệm nữa." Cô ta dùng ngón tay chọc vào vai tôi. "Cô tưởng là tự cô được chọn à? Là tôi bảo người trong hội sinh viên làm giả đấy."
"Tôi chỉ muốn nhìn thấy cô mặc váy đẹp đứng trên sân khấu, lúc livestream thì người ngứa ngáy, gãi tai gãi gáy làm trò cười."
Cô ta thu tay lại, giọng điệu mang theo sự tiếc nuối chân thật: "Tiếc là cô tự biết mình không xứng với đồ tốt, nên đã m/ua một món đồ cũ."
Giọng tôi nghẹn ngào: "Tại sao cậu lại đối xử với tớ như vậy... Tớ cứ tưởng cậu đã thay đổi, sẽ không còn như hồi cấp ba nữa..."
"Tại sao tôi phải thay đổi?" Triệu Ngữ Tình cười kh/inh bỉ. "Cái loại hạ đẳng như cô, cả đời này nên bị tôi giẫm dưới chân. Ba năm cấp ba cô còn chưa quen sao?"
Cô ta vừa nói vừa túm lấy cổ áo lễ phục của tôi. Gi/ật mạnh xuống, hai chiếc ghim cài trên vai bung ra.
"Tôi x/é nát quần áo của cô ngay bây giờ, để cô chỉ có thể mặc mỗi cái bộ này!"
"Triệu Ngữ Tình, buông ra!" Tôi hét lên, "Cậu ra tay ở đây, không sợ người khác biết sao!"
Triệu Ngữ Tình nhìn xuống sự vùng vẫy của tôi từ trên cao.
"Không ai tin cô đâu, mọi người đều biết chúng ta là bạn tốt mà. Tôi chỉ là hảo tâm muốn thay cho cô một chiếc váy khác thôi--"
Tay cô ta dùng sức, định x/é tiếp.
"Bùm" một tiếng thật lớn, cửa phòng hóa trang bị đạp tung.
[Bên ngoài n/ổ tung rồi, á á á á á!]
Ngoài cửa phòng hóa trang chật kín người. Lãnh đạo nhà trường, cán bộ hội sinh viên, vài diễn viên chưa lên sân khấu, và cả bảo vệ nghe tiếng chạy đến. Họ không phải đến xem náo nhiệt, mà là nghe thấy cuộc đối thoại phát ra từ loa nên mới xông vào. Loa sân khấu kết nối với bộ thu âm trong phòng hóa trang, từ lúc Triệu Ngữ Tình tắt cái "công tắc giả" đó, mỗi một chữ cô ta nói đều truyền qua loa đến khắp hội trường. Hàng ngàn người nghe rõ mồn một.
"Cái loại hạ đẳng như cô, cả đời này nên bị tôi giẫm dưới chân."
"Tôi x/é nát quần áo của cô ngay bây giờ, để cô chỉ có thể mặc mỗi cái bộ váy rá/ch giá tám mươi tệ này."
Tất cả mọi người đều nghe thấy. Bình luận trong phòng livestream lễ kỷ niệm từ nãy đã tăng vọt, giờ thì đơ luôn rồi. Hiện trường càng náo lo/ạn hơn, mặt lãnh đạo trường xanh mét, lễ kỷ niệm trăm năm mà xảy ra chuyện này, truyền ra ngoài thì còn gì là thể diện.
Triệu phu nhân xông lên phía trước, bà ấy nhanh hơn bất cứ ai. Lúc nãy khi thấy nốt ruồi son trên màn hình lớn, bà ấy đã không thể ngồi yên, kéo Triệu tiên sinh chạy về phía hậu trường. Chạy được nửa đường thì nghe thấy âm thanh phát ra từ loa, bước chân lại càng nhanh hơn, giày cao gót nện xuống sàn "cộp cộp".
Khoảnh khắc cánh cửa bị đẩy ra, Triệu Ngữ Tình đang túm cổ áo tôi gi/ật xuống, ghim cài bung hai chiếc, vải vóc đã bị x/é rá/ch một đường.
Tôi co rúm trên ghế, hai tay che ngựk, nước mắt rơi lã chã, cả người r/un r/ẩy. Trông tôi chẳng khác nào một kẻ đáng thương bị b/ắt n/ạt đến mức không thể phản kháng.
Triệu phu nhân nhìn rõ khuôn mặt tôi, hốc mắt lập tức đỏ hoe. Không phải vì đ/au lòng, mà vì khuôn mặt này quá giống bà thời trẻ, giống đến mức bà gần như có thể khẳng định, đây chính là đứa con gái bà đã thất lạc mười tám năm.
"Dừng tay!" Giọng Triệu tiên sinh làm căn phòng hóa trang như rung chuyển.
Triệu Ngữ Tình quay đầu lại, thấy bố mẹ nuôi đứng ở cửa, phía sau còn có một đám lãnh đạo nhà trường. Cô ta sững người một chút, rồi biểu cảm trở nên vô cùng đặc sắc.