Lúc này tôi đang ngồi trước cửa sổ sát đất ở studio của Hoắc Tranh, nhâm nhi ly cà phê cậu ấy vừa pha.
Chiếc máy tính bảng sáng lên, trên đó chính là bài đăng bịa đặt đẫm nước mắt của Đào Yêu Yêu.
“Con nhỏ này đầu óc bị úng nước à?”
Hoắc Tranh bưng đĩa trái cây vừa gọt xong đi tới, liếc nhìn màn hình, tức đến mức suýt bóp nát cả đĩa.
“Nó làm tiểu tam mà còn tỏ ra thượng đẳng? Lại còn lấy chuyện bố mẹ cậu ra để làm trò, ông đây phải đi x/é x/ác nó!”
Cậu ấy quay người định lao ra ngoài.
“Quay lại.”
Tôi gọi cậu ấy lại, nhấp một ngụm cà phê.
“Chó cắn cậu một cái, chẳng lẽ cậu còn phải cắn lại nó sao?”
Hoắc Tranh dừng bước, quay đầu trừng mắt nhìn tôi.
“Thế cứ để nó phun phân đầy miệng như vậy à?”
“đá/nh rắn, phải đá/nh dập đầu.”
Những năm qua chỉ biết xoay quanh Chu Diễn, tôi gần như đã quên cả mật khẩu đăng nhập tài khoản chính của mình. Phải thử ba lần mới vào được.
Tài khoản này từng có chút danh tiếng trong giới, sau đó vì muốn chuyên tâm giúp Chu Diễn quản lý mấy dự án rác rưởi đó nên tôi chọn rút lui về hậu trường, suốt năm năm không đăng lấy một dòng trạng thái.
Khi tôi đang gõ phím, Hoắc Tranh bưng đĩa trái cây ngồi xuống cạnh tôi, xiên một miếng dưa lưới đưa đến tận miệng tôi.
“Để xem cậu đăng cái gì.”
Cậu ấy nghển cổ nhìn vào màn hình.
“Chà, tên cặn bã này thật là chịu chơi, bảng Excel làm chi tiết phết.”
Tôi cắn miếng dưa lưới, không thèm để ý đến cậu ấy.
Bức ảnh này chính là bảng Excel “tác chiến đa luồng” mà Đào Yêu Yêu nhắc tới. Trong đó không chỉ có tên Đào Yêu Yêu, mà còn có tên của hơn mười người phụ nữ khác, chu kỳ hẹn hò, lịch sử thuê phòng, danh mục quà cáp chi tiết.
Chu Diễn quả không hổ danh là người làm quản lý, anh ta còn thêm một cột đá/nh giá hiệu quả đầu tư ở cuối bảng.
“Con nhỏ Đào Yêu Yêu này chỉ được hạng C thôi á? Ha ha ha cười ch*t mất, trên này còn có hạng D kìa.”
Hoắc Tranh chỉ vào màn hình.
“Cậu nhìn con nhỏ tên Lily này xem, mới nhận được cái túi mà đã bị chấm hạng D, Chu Diễn đúng là loại keo kiệt bủn xỉn.”
Tôi tiện tay chụp màn hình vài trang rồi đăng lên Weibo.
Bức ảnh thứ hai là sao kê tài khoản công ty.
Nó ghi chú rõ ràng cách Chu Diễn chiếm dụng công quỹ để m/ua hàng xa xỉ cho mười tám người phụ nữ này.
Bức ảnh thứ ba là bản gốc văn bản pháp lý chứng minh tôi đã đầu tư toàn bộ vốn vào công ty và sở hữu công nghệ cốt lõi.
Dòng trạng thái chỉ có một câu:
“Tình yêu đích thực rất đắt đỏ, nhưng chiếm dụng công quỹ là phạm pháp. Hẹn gặp ở tòa.”
Chưa đầy nửa tiếng sau, bài đăng này như một quả bom hạng nặng, trực tiếp làm n/ổ tung cả mạng xã hội.
Những cư dân mạng vốn đang giúp Đào Yêu Yêu ch/ửi bới tôi, ngay lập tức quay ngoắt 180 độ.
“Bảy tám người? Anh bạn này thể lực sung mãn thật, lại còn biết làm bảng tính để quản lý nữa chứ?”
“Cái cột điểm hiệu quả đầu tư kia đỉnh thật! Đào Yêu Yêu làm ầm ĩ cả lên, hóa ra trong mắt kim chủ chỉ là hạng C?”
“Tiểu tam hạng C đang lên cơn đi/ên, thần A dạy bạn cách làm người.”
“Tôi cứ tưởng là tranh giành tình cảm, hóa ra là chuyên mục phổ biến pháp luật.”
“Chiếm dụng công quỹ để nuôi tiểu tam? Đây không còn là vấn đề đạo đức nữa, mà là phải vào tù đạp máy kh//âu rồi!”
“Chủ thớt là thần A năm đó sao? Vì tên cặn bã mà từ bỏ sự nghiệp, còn bị tiểu tam bịa đặt bố mẹ qu/a đ/ời? Ch*t đi tên cặn bã!”
“Chính thất tung bằng chứng đanh thép, quá đã!”
Dư luận đảo chiều còn nhanh hơn cả lốc xoáy, tài khoản chính thức của tập đoàn ngay lập tức bị cư dân mạng tấn công, điện thoại hủy hợp đồng của các đối tác đổ chuông ch/áy máy ở quầy lễ tân.
Chu Diễn ngồi trong văn phòng, nhìn giá cổ phiếu liên tục lao dốc, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
“Anh Diễn, anh lừa em?”
Đào Yêu Yêu đẩy cửa bước vào, mắt đỏ hoe, tay vẫn nắm ch/ặt điện thoại.
“Sao anh còn chi nhiều tiền cho người khác thế? Không phải anh nói cái bảng đó là giả sao?”
“Không phải anh nói mụ vợ già kia không biết điều, chỉ khi ở bên em anh mới thấy thoải mái sao! Tại sao em lại chỉ là hạng C?”
Chu Diễn lúc này tâm trí đâu mà cãi nhau mấy chuyện vặt vãnh này.
Điện thoại nội bộ ở quầy lễ tân lại vang lên, thúc giục anh ta nghe máy của mấy khách hàng lớn.
Anh ta đứng dậy, hất tung đống tài liệu trên bàn xuống đất.
“Cô có thôi đi không!”
Chu Diễn hất tay Đào Yêu Yêu ra, chỉ vào mũi cô ta, đôi mắt đỏ ngầu.
“Còn mặt mũi mà hỏi? Ai cho phép cô lên mạng đăng mấy cái thứ đó!”
Đào Yêu Yêu lùi lại phía sau, không dám nói lời nào.
“Tôi đã cảnh cáo cô đừng đụng vào cô ấy! Bây giờ cô vừa lòng chưa?”
Chu Diễn chống tay lên bàn thở hổ/n h/ển, gân xanh trên trán gi/ật liên hồi.
Chiếc điện thoại trên bàn cứ rung lên không ngừng, màn hình nhấp nháy tên của các cổ đông.
Chu Diễn đi/ên cuồ/ng tìm tôi.
Gọi không được, anh ta chạy đến cửa hàng cháo tôi hay ăn để chặn đường. Nghe nói anh ta phục kích hai buổi sáng liền, đến bà b/án quẩy cũng thấy anh ta vướng víu. Sau đó anh ta lại chạy đến căn hộ tôi từng thuê, thậm chí còn lảng vảng ở nghĩa trang bố mẹ tôi suốt cả buổi.
Tôi chẳng có thời gian mà quan tâm đến vở kịch khổ nhục kế này của anh ta.
Lúc này tôi đang ngồi trong sân golf lớn nhất thành phố, cười nói vui vẻ với vài khách hàng cốt lõi ở nước ngoài.
“Lâm tổng, phía tập đoàn Chu thị mấy ngày nay cứ liên lạc với chúng tôi, hy vọng được tiếp tục hợp tác.”
Ông Smith nhấp một ngụm cà phê, dùng thứ tiếng Trung lơ lớ nói tiếp.
“Nhưng tôi chỉ công nhận cô, khung xươ/ng cốt lõi năm đó là do cô xây dựng, cái tên Chu Diễn ng/u ngốc kia đến cả logic cơ bản nhất cũng không giải thích nổi.”
Đây chính là khách hàng cốt lõi lớn nhất ở nước ngoài của Chu thị.