Chỉ cần ông ấy gật đầu, chuỗi vốn của Chu thị sẽ hoàn toàn sụp đổ.

Tôi nâng ly rư/ợu, khẽ chạm vào thành ly của ông ấy.

“Hợp tác vui vẻ, ông Smith.”

Ký xong hợp đồng bước ra khỏi phòng bao, một luồng gió lạnh thổi qua khiến tôi không khỏi rùng mình.

Một chiếc áo khoác nam vẫn còn hơi ấm được khoác lên vai tôi.

Hoắc Tranh đứng sau lưng tôi, thuận tay giúp tôi chỉnh lại cổ áo.

“Mặc mỏng thế này, muốn phong độ hơn nhiệt độ à?”

“Bị cảm lạnh thì tính cho ai, tính là t/ai n/ạn lao động à?”

Miệng cậu ấy chẳng nói được câu nào tử tế, nhưng tay lại kéo cổ áo tôi kín mít không một kẽ hở.

“Đi, đưa chị đi ăn canh móng giò ở cổng Đông, không nạp chút đồ nóng vào, cái thân hình này của chị ngày mai sập tiệm mất.”

Tôi mỉm cười gật đầu, vừa định quay người thì bỗng khựng lại tại chỗ.

Bên ngoài cửa xoay của đại sảnh, Chu Diễn đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

Anh ta g/ầy đi trông thấy, hốc mắt trũng sâu, cằm đầy râu ria lởm chởm, bộ vest trên người cũng trở nên nhăn nhúm.

Nhìn thấy bàn tay Hoắc Tranh đặt trên vai tôi, mắt Chu Diễn đỏ ngầu.

Anh ta lao tới như một con dã thú bị kích động.

“Lâm Lộ Lộ! Có phải cô vì thằng mặt trắng này mà muốn phá nát công ty của tôi không?!”

Anh ta vươn tay định tóm lấy tôi,

nhưng chưa kịp chạm vào, Hoắc Tranh đã bước tới, một tay kìm ch/ặt lấy cổ tay anh ta.

“Cái mồm sạch sẽ chút đi, mắt nào của anh nhìn thấy ông đây là mặt trắng?”

Hoắc Tranh cao hơn Chu Diễn nửa cái đầu, nhìn anh ta từ trên cao xuống.

“Còn dám dùng cái tay bẩn thỉu đó chạm vào chị ấy một lần nữa, hôm nay tôi phế anh ngay tại đây.”

Chu Diễn vùng vẫy mấy lần nhưng không sao thoát ra được.

Anh ta chỉ có thể nhìn chằm chằm vào tôi, nghiến răng nghiến lợi.

“Lộ Lộ, cô làm lo/ạn đủ chưa? Công ty giờ rối tung lên rồi, khách hàng chạy hết cả!”

“Tôi biết cô gi/ận tôi, cái bảng đó là do trước đây tôi không hiểu chuyện nên mới làm, tôi đã đuổi Đào Yêu Yêu đi rồi!”

“Cô quay về đi, chúng ta cưới nhau ngay! Cổ phần tôi chia cho cô một nửa, sau này công ty cô làm chủ, được không?”

Anh ta dùng giọng điệu như thể đang ban ơn, nói ra những lời mà anh ta tưởng là thâm tình.

Tôi nhìn anh ta, cảm thấy vô cùng bi ai.

Đến nước này rồi, anh ta vẫn cho rằng tôi rời bỏ anh ta là vì tiền, là vì không nhận được lợi ích thỏa đáng.

“Chu Diễn.”

Tôi bình tĩnh nhìn anh ta.

“Anh ngoại tình với mười tám người phụ nữ, lấy tiền của tôi để nuôi họ, thậm chí dung túng cho tiểu tam bịa đặt về bố mẹ đã khuất của tôi.”

“Giờ công ty anh sắp phá sản, anh đến đây đòi cưới tôi?”

Tôi lùi lại một bước, nới rộng khoảng cách với anh ta.

“Sự yêu thích của anh quá rẻ mạt, đến thùng rác đầu làng còn chê bẩn.”

Sắc mặt Chu Diễn lập tức trắng bệch.

Anh ta cuối cùng cũng nhìn thấy sự chán gh/ét tột cùng trong ánh mắt tôi.

“Lộ Lộ... cô không thể đối xử với tôi như vậy, chúng ta có năm năm tình cảm mà...”

Giọng anh ta bắt đầu r/un r/ẩy, cố vươn tay tóm lấy vạt áo tôi.

Hoắc Tranh vung tay mạnh, đẩy anh ta lảo đảo vài bước.

“Không nghe được tiếng người à? Cút ngay, chó khôn không chặn đường!”

Hoắc Tranh ôm lấy vai tôi, che chở tôi bước ra ngoài.

Chu Diễn ngồi bệt xuống nền gạch lạnh lẽo của đại sảnh, nhìn bóng lưng chúng tôi rời đi như một con rối bị rút cạn linh h/ồn.

Anh ta cuối cùng cũng hiểu ra, Lâm Lộ Lộ, người luôn đợi anh ta ở nhà, luôn bao dung mọi lý do của anh ta, đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của anh ta rồi.

Sự tuyệt vọng trong mắt Chu Diễn dần tan biến, thay vào đó là sự âm hiểm như kẻ sắp phát đi/ên.

“Lâm Lộ Lộ, đã không để tôi sống yên ổn, thì tất cả cùng ch*t.”

Ở phía bên kia, tập đoàn Chu thị giờ đã lo/ạn hoàn toàn.

Tôi vừa rút quyền ủy quyền bằng sáng chế cốt lõi, mấy dự án chủ chốt mà họ phải b/án sống b/án ch*t mới đàm phán được lập tức bị đình chỉ.

Cấp cao gửi đơn từ chức trong đêm, điện thoại đòi n/ợ gần như đá/nh sập số cá nhân của Chu Diễn.

Những người bạn từng xưng huynh gọi đệ xung quanh anh ta giờ đến điện thoại cũng không thèm nghe.

Còn Đào Yêu Yêu, kẻ từng thề thốt không cần tiền chỉ cần tình yêu đích thực, sau khi biết thẻ của Chu Diễn bị đóng băng, đã đóng gói toàn bộ đồ đạc quý giá định bỏ trốn trong đêm.

Kết quả bị Chu Diễn tóm gọn ngay tại sân bay.

“Đào Yêu Yêu, cô định đi đâu?”

Chu Diễn túm ch/ặt lấy vali của Đào Yêu Yêu, mắt đỏ ngầu như kẻ đi/ên.

Đào Yêu Yêu sợ hãi hét lên, cố bẻ ngón tay anh ta.

“Buông ra! Anh tóm tôi làm gì!”

“Không phải cô nói yêu tôi sao? Cô nói cô chỉ cần con người tôi thôi mà!”

Chu Diễn gầm lên.

“Cũng không soi gương xem lại cái bộ dạng của cô bây giờ đi, còn không bằng con chó tôi nuôi!”

Đào Yêu Yêu trợn ngược mắt, chẳng cần giữ thể diện gì nữa.

“Tôi theo anh thì được cái gì? Được anh già à? Được anh không chịu tắm à?”

Chu Diễn tức tối gi/ật lấy cái túi trong tay cô ta.

“Đó là đồ tôi bỏ tiền ra m/ua! Cô buông ra cho tôi!”

Hai người giằng co, đá/nh lộn trong đại sảnh sân bay, khóa vali bung ra, đồ đạc rơi vãi khắp nơi.

Mấy chai nước hoa chưa mở nắp rơi xuống đất vỡ tan, Đào Yêu Yêu đ/au lòng ngồi xuống đất vừa khóc vừa ch/ửi.

Đoạn video này bị người ta quay lại đăng lên mạng, từ khóa hot search bùng n/ổ ngay trong đêm.

Miệng lưỡi cư dân mạng chưa bao giờ làm người ta thất vọng.

“Cười ch*t tôi rồi, đây chính là cái gọi là tình yêu đích thực bất diệt của các người sao?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
4 Đầm Ngang Chương 10
10 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm