Con chim hoàng yến của bố tôi đã xuất hiện một cách đầy phô trương tại lễ tốt nghiệp của tôi:
"Tiểu Khê, bố mẹ cháu sắp ly hôn rồi. Sau này, ta sẽ là mẹ mới của cháu."
Thấy tôi không đáp, cô ta lại nũng nịu nói:
"Nghe bố cháu bảo, mẹ cháu đến cơm cũng chẳng biết nấu, chẳng ra dáng đàn bà gì cả."
"Ta thì khác, việc nhà việc bếp đều đảm đang, chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho hai bố con các người."
Tôi suýt chút nữa không nhịn được cười.
Nói nửa ngày trời, hóa ra cô ta vẫn không biết mẹ tôi là ai sao?
Mẹ tôi là Lục Gia Ninh.
Người thừa kế duy nhất của Tập đoàn Lục thị.
Còn người đàn ông mà con chim hoàng yến này đang vắt óc tìm cách để gả vào... lại chính là gã ở rể mà mẹ tôi đã chiêu m/ộ.
Bạch Lộ có đủ mọi điều kiện ngoại hình của một con chim hoàng yến.
Khuôn mặt, vóc dáng, giọng nói.
Chỉ tiếc là không có n/ão.
Cô ta vừa xuất hiện đã khiến bố tôi gi/ật nảy mình:
"Hôm nay là lễ tốt nghiệp của Tiểu Khê, cô đến đây làm gì?"
"Trương Hiên?" Bạch Lộ nhíu mày.
"Chẳng phải anh nói với em là anh và vợ anh từ lâu đã không còn tình cảm gì rồi sao?"
"Em là mẹ mới của Tiểu Khê, đến dự lễ tốt nghiệp của con bé thì có làm sao?"
Mồ hôi lạnh của bố tôi lập tức túa ra.
"C/âm miệng. Đừng nói những chuyện này trước mặt con trẻ."
Bạch Lộ cười lạnh:
"Tiểu Khê đã mười hai tuổi rồi, sắp là học sinh cấp hai, có gì mà không nói được chứ?"
"Chẳng lẽ ta đối xử với con bé không tốt bằng mẹ nó sao? Bánh kem sinh nhật và quần áo mới của con bé đều là ta m/ua cho đấy."
Cả hội trường im phăng phắc.
Khuôn mặt bố tôi lập tức đỏ bừng.
Đúng vậy.
Ngày sinh nhật tôi, mẹ không m/ua bánh kem, cũng chẳng m/ua quần áo mới cho tôi.
Bà chỉ m/ua cho tôi cả một trung tâm thương mại thôi.
Tiền thuê mặt bằng lạnh lẽo biến thành tiền tiêu vặt ấm áp đấy mà.
Bố tôi định nổi gi/ận, nhưng tôi đã ngắt lời ông, giả vờ ngây thơ nói:
"Bố ơi, con tin là bố và mẹ mới là đôi vợ chồng tốt nhất trên đời."
"Dì Bạch Lộ chỉ đang chơi đùa thôi mà... trên tivi toàn diễn như thế, không phải sao?"
Sắc mặt Bạch Lộ lập tức tối sầm lại.
Bố tôi đứng ngồi không yên, thấp giọng chữa ch/áy:
"Khụ. Trẻ con nói năng không suy nghĩ, trẻ con nói năng không suy nghĩ."
"Bọn trẻ bây giờ bị mấy bộ phim n/ão tàn trên mạng làm cho hư cả người."
Bạch Lộ hừ một tiếng, như thể không thấy ánh mắt bố tôi đang ra hiệu, cô ta tự nhiên đưa tay ra với phụ huynh ngồi bên cạnh:
"Chào chị, tôi là mẹ của Tiểu Khê. Rất mong được chỉ giáo."
Vị phụ huynh bên cạnh dịch ghế ra xa một chút, liên tục xua tay:
"Không cần, không cần. Phu nhân mới của Trương tổng đây, khụ, đúng là... phong tình vạn chủng nha."
Bố tôi x/ấu hổ đến mức muốn độn thổ, ghé sát tai Bạch Lộ nói nhỏ:
"Đừng quậy nữa, nghe lời đi, về trước có được không? Cô không thấy đây là dịp gì sao?"
Bạch Lộ lại hất cằm, kiêu ngạo đáp:
"Dịp gì cơ?"
"Lễ tốt nghiệp của trường tư thục thế này, chẳng phải là buổi tụ họp của giới tổng giám đốc sao?"
"Sao nào? Anh sợ em xinh đẹp quá nên bị phụ huynh khác cư/ớp mất à?"
Bố tôi sững người, rõ ràng là không theo kịp tư duy của cô ta.
Bạch Lộ không nhận ra những ánh mắt kỳ lạ xung quanh, nắm lấy tay tôi nói:
"Tiểu Khê à, mẹ cháu đã lớn tuổi rồi, đàn ông không hầu hạ được, con cái cũng chẳng chăm sóc nổi, thật không biết bà ta có tác dụng gì nữa."
"Bà ta chẳng bao giờ tham gia hoạt động trường lớp, khiến phụ huynh các bạn khác chẳng ai biết mặt, cũng chẳng muốn bắt tay bà ta đâu."
"Không sao, sau này ta làm mẹ cháu, sẽ tạo dựng qu/an h/ệ tốt với các vị phu nhân thượng lưu này, không để cháu phải chịu uất ức đâu."
Mọi người xung quanh đều sững sờ.
Bố tôi hết cách, vội vàng lấy điện thoại ra nhắn tin:
"Thư ký Lý, mau lên. Mau đến đưa Bạch Lộ đi đi."
Tôi nhìn đồng hồ.
Lễ tốt nghiệp còn mười phút nữa là bắt đầu.
Mẹ tôi sắp tới rồi.
Nếu chẳng may đụng mặt Bạch Lộ...
Ôi trời.
Thế thì còn ra thể thống gì nữa?