"Đây là ai nữa? Nhìn cái bộ dạng vô dụng đó của anh xem, anh còn có phải là đàn ông không?!"
Các bậc phụ huynh có mặt tại đó đều hít một hơi lạnh.
Tôi bước thẳng tới, ngọt ngào gọi một tiếng: "Biểu cữu."
Bạch Lộ sững người.
Ngay sau đó, cô ta đảo mắt một cái rõ to.
"Hừ, biểu cữu?"
"Chẳng phải là đám họ hàng nghèo kiết x/ác bên nhà con mụ mặt vàng đó sao?"
"Con gái bà ta có thể vào được ngôi trường này học, đều là nhờ anh chạy vạy qu/an h/ệ cả đúng không?"
Bố tôi tức đến run người, giáng cho cô ta một cái t/át đ/au điếng:
"Tiện nhân, cô nói cái gì đấy."
Biểu cữu nhìn bố tôi đầy thâm ý, rồi thản nhiên hỏi bảo vệ:
"Ở đây xảy ra chuyện gì vậy?"
Bảo vệ cũng ngơ ngác:
"Ờ, không rõ nữa ạ. Có lẽ là mâu thuẫn gia đình..."
Biểu cữu phất tay, nói:
"Được rồi, dọn dẹp hết ra ngoài đi, lễ tốt nghiệp sắp bắt đầu rồi."
Bạch Lộ lập tức nổi đóa, nhìn về phía bố tôi:
"Anh là đồ phế vật à? Nó bảo dọn là dọn sao?"
"Anh cứ để loại họ hàng nghèo hèn này đứng đây chỉ tay năm ngón à?"
Biểu cữu liếc nhìn bố tôi:
"Ồ, Trương tổng, tôi là loại họ hàng nghèo hèn này làm anh chướng mắt sao?"
Chân bố tôi mềm nhũn, suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất, liên tục xua tay:
"Không có không có, đều là hiểu lầm, đều là hiểu lầm cả..."
Bạch Lộ ngẩn người, không hiểu nổi vị tổng tài vốn dĩ vung tiền như rác bên ngoài này hôm nay uống nhầm th/uốc gì.
"Hiểu lầm? Sao lại là hiểu lầm được?"
"Ồ, tôi hiểu rồi... Họ Trương kia, anh định quay đầu lại với con mụ đó hả?"
"Nó chỉ là một thằng em họ chẳng liên quan gì, mà anh cũng sợ nó à?!"
Bố tôi lắp bắp, mồ hôi trên trán chảy ròng ròng dù điều hòa trong hội trường đang để 18 độ.
Ánh mắt các bậc phụ huynh xung quanh đầy phức tạp.
Bạch Lộ bị kích động, chỉ thẳng vào mũi biểu cữu Cố Minh:
"Tôi khuyên anh một câu, cả nhà anh đã vơ vét đủ lợi lộc từ chỗ Trương Hiên rồi thì mau cút đi, làm người đừng có mà tham lam quá."
"Phụt." Biểu cữu không hề tức gi/ận mà ngược lại còn bị chọc cười.
Anh nghiêng đầu, mỉm cười nhìn tôi:
"Tiểu Khê, đây là ai thế?"
Tôi chớp chớp đôi mắt to tròn của mình:
"Hình như là con chim hoàng yến mà bố nuôi thì phải?"
Sắc mặt bố tôi lại tái đi một tầng, quát khẽ:
"Con nít con nôi, học mấy cái từ ngữ nhảm nhí này ở đâu vậy?"
Khuôn mặt Bạch Lộ lúc xanh lúc trắng, trừng mắt nhìn tôi:
"Con chim hoàng yến gì? Ta là mẹ của ngươi!"
"Ngươi không nghe lời, sau này còn muốn sống yên ổn không hả?"
Dạy dỗ tôi xong, cô ta lại hất cằm về phía biểu cữu như đang bố thí cho ăn mày:
"Nể mặt con bé, lát nữa ta bảo Trương Hiên đưa cho chị ngươi một triệu, cầm tiền rồi mau chóng cút đi."
"Nếu không, đến cuối cùng chẳng lấy được một xu thì đừng có mà hối h/ận ch*t đi được!"
Những người xung quanh đồng loạt hít hơi lạnh.
Bảo người thừa kế duy nhất của Tập đoàn Lục thị cầm một triệu rồi cút đi?
Ông nội của một bạn học cười khẩy, thì thầm với phụ huynh bên cạnh:
"Một chiếc đồng hồ của Gia Ninh chắc cũng hơn một triệu rồi nhỉ?"
Vị phụ huynh kia cũng khoanh tay, mỉm cười nói:
"Đúng vậy, sống lâu mới thấy. Lần đầu tiên thấy kẻ thứ ba nào kiêu ngạo đến thế."
Bạch Lộ chỉ nghe thấy câu cuối.
Cô ta chẳng hề bận tâm, hất mái tóc xoăn dài một cách đầy kiêu kỳ rồi ngồi lại xuống ghế:
"Hừ, kẻ không được yêu mới là kẻ thứ ba."
"Đàn ông công thành danh toại rồi, ai mà chẳng muốn đổi lấy một người phụ nữ trẻ đẹp, biết chiều chuộng chứ?"
Mọi người trong hội trường đều co gi/ật khóe miệng.
Đúng lúc bố tôi đang tuyệt vọng, giọng người dẫn chương trình vang lên qua loa:
"Được rồi, lễ tốt nghiệp sắp bắt đầu, xin mời các bậc phụ huynh và học sinh nhanh chóng ổn định chỗ ngồi."
"Chúng ta hãy cùng chào đón Hiệu trưởng Trần Kính Nhã, Ủy viên hội đồng danh dự Lục Gia Ninh, cùng các vị lãnh đạo bước vào hội trường..."
Một đoàn người được vây quanh tiến vào.
Mẹ tôi mặc bộ vest màu vàng nhạt, tóc búi cao, trông vô cùng đoan trang, khí chất.
Hiệu trưởng Trần Kính Nhã là bạn thân của mẹ tôi, hôm nay mặc chiếc sườn xám mà mẹ tôi tặng, trông nổi bật hẳn giữa đám người mặc vest.
Các lãnh đạo khác đi theo sau các bà nửa bước.
Bạch Lộ phấn khích kêu lên một tiếng, lấy điện thoại ra chụp không ngừng.
Bố tôi thì chỉ muốn độn thổ cho xong.
Mẹ tôi tất nhiên đã nhìn thấy bố, nhưng không hề dừng lại dù chỉ nửa giây, bà đi thẳng lên sân khấu.
Sau đó, dì Kính Nhã có bài phát biểu ngắn gọn.
Các ủy viên hội đồng và lãnh đạo lần lượt lên sân khấu trao bằng tốt nghiệp cho đại diện học sinh.
Sau khi cả trường đứng dậy hát xong bài hát truyền thống, giọng người dẫn chương trình lại vang lên:
"Xin mời các học sinh và phụ huynh di chuyển ra khu vườn để tham dự tiệc tối."
Bố tôi như được đại xá.
Ông hít sâu vài hơi, định túm lấy Bạch Lộ để trốn khỏi cái nơi nghẹt thở này.
Nhưng ông...
Chỉ túm được không khí.
Ngẩng đầu lên, ông như muốn n/ổ tung.
Bạch Lộ đã đi ra khu vườn trước ông một bước rồi.
Cô ta cầm ly rư/ợu sâm panh, đang uốn éo tạo dáng trước mặt các lãnh đạo và phụ huynh khác.
Cứ mỗi ly lại mời rư/ợu, liên tục giới thiệu bản thân:
"Chào anh, tôi là mẹ của Tiểu Khê."
"...Vâng, ông xã Trương Hiên nhà tôi bận quá."
"Được được, sau này trường có hoạt động gì, cứ liên lạc với tôi nhé."
"Ôi chao... anh cũng đẹp trai quá, cảm ơn anh đã khen..."
Các vị lãnh đạo đáp lại một cách chiếu lệ, nhưng ánh mắt ai nấy đều đầy vẻ hóng hớt.
Bạch Lộ lại chẳng hề hay biết, cứ ngỡ mình trẻ đẹp và đang là tâm điểm chú ý.