Hôm đó phò mã đến gặp công chúa, vừa vặn bắt gặp tỳ nữ của công chúa đang ngồi lê đôi mách, tức gi/ận không chịu nổi, muốn người đá/nh ch*t tỳ nữ để chỉnh đốn gia phong.
Cơn gi/ận trong lòng công chúa đang không có chỗ phát tiết, hai bên gặp nhau là bùng n/ổ ngay lập tức.
Khi Nhu Gia chất vấn Phú Sát Húc xem có phải có người trong mộng thanh mai trúc mã từ nhỏ hay không, phò mã lại ngập ngừng một lúc, điều này càng củng cố thêm cho quẻ bói và lời đồn đại.
Hai người lập tức cãi nhau ầm ĩ trong phủ công chúa.
Việc tốt không ra khỏi cửa, việc x/ấu đồn xa.
Tin đồn phò mã ham vinh hoa phú quý, dùng kế để lấy công chúa lan truyền khắp chốn thị thành.
Qu/an h/ệ của hai người không hề dịu đi chút nào vì việc công chúa mang th/ai.
Lý m/a m/a bên cạnh Nhu Gia là người hiểu lý lẽ, đã trừng trị nghiêm khắc tỳ nữ ngồi lê đôi mách trong phủ, lại thường xuyên đến bên cạnh Phú Sát Húc để hòa giải.
Nhìn xem, kế ly gián của tôi sắp thất bại rồi.
Các gia tộc lớn thường mục nát từ bên trong, khi đó chỉ cần một chút ngoại lực là đủ để lật đổ.
Vì vậy, một nô bộc trung thành và tháo vát như vậy tuyệt đối không thể dung thứ.
Tôi đành phải tiễn bà ta một đoạn.
Ba ngày sau, tôi đến viện của công chúa, chuẩn bị dỗ dành Nhu Gia cho vui vẻ.
“Công chúa, Mộc Lan thu săn sắp tới, người định mặc bộ kỵ trang nào? Nô tỳ giúp người chuẩn bị trước được không ạ?”
“Trước đây đều là Lý m/a m/a giúp ta sắp xếp, lần này ta muốn thay đổi tâm trạng, ngươi giúp ta sắp xếp đi.”
“Nô tỳ tuân chỉ.”
Sau khi thử ba bộ y phục, Nhu Gia khá hài lòng.
“Công chúa dung mạo khuynh thành, phong hoa tuyệt đại, bộ y phục này rất hợp với bộ trang sức Phù Dung khảm bảo thạch mạ vàng của người, chi bằng gọi Xuân Đào lấy ra đây, cũng cho bọn nô tỳ mở mang tầm mắt.”
“Chỉ được cái miệng ngọt, đi đi.” Nhu Gia gật đầu với tỳ nữ Xuân Đào.
Xuân Đào chạy biến đến kho, hồi lâu sau mới quay lại với vẻ mặt đầy mồ hôi, trong tay không có bộ trang sức, chỉ quỳ trên mặt đất r/un r/ẩy.
“Chuyện gì thế này?” Nhu Gia lập tức trợn tròn mắt, tông giọng cao vút.
“Xuân Đào, đừng vội, từ từ nói.” Tôi đưa cho Xuân Đào một ánh mắt trấn an.
Lúc này cô ấy mới ấp úng mở lời: “Nô tỳ tìm khắp kho mà không thấy bộ trang sức Phù Dung đó đâu, nô tỳ đáng ch*t!”
Nói xong, cô ấy dập đầu xuống đất, không dám ngẩng đầu lên nữa.
“Hoang đường, trang sức chẳng lẽ mọc chân mà bay mất sao?” Nhu Gia nổi trận lôi đình.
Cả đám nha hoàn trong phòng lập tức quỳ rạp xuống đất, im phăng phắc đến mức tiếng kim rơi cũng nghe thấy.
Nhu Gia gi/ận đến trắng cả mặt, tôi nhẹ nhàng thở dài: “Tiếc cho bộ trang sức đó, công chúa đeo vào chắc chắn sẽ rất đẹp. Hay là... tìm lại lần nữa? Biết đâu là nha đầu nào đó vô ý cất nhầm chỗ.”
“Vậy thì tìm!” Nhu Gia đ/ập bàn đứng dậy, “Lục soát cả cái phủ công chúa này cho ta!”
Lục soát một canh giờ, cuối cùng tìm thấy bộ trang sức Phù Dung đó trong phòng Lý m/a m/a ở nội viện, còn có vài thỏi vàng và các loại trâm cài trang sức khác, đều là đồ hồi môn của công chúa.
Lý m/a m/a kêu oan, Nhu Gia gi/ận dữ ngút trời, không nghe giải thích, hoàn toàn không nể nang việc Lý m/a m/a là người do Thái hậu chỉ định.
Sai người lôi ra ngoài, đá/nh nặng ba mươi trượng.
Lý m/a m/a từ sau vụ hỏa hoạn trong cung đã luôn ốm yếu, chỉ thỉnh thoảng mới ra chủ trì việc lớn.
Trận đò/n này đá/nh xuống càng khiến bà ta hơi thở thoi thóp.
Để có màn kịch bắt tr/ộm lấy tang này, sau khi vào phủ, tôi đã cố tình tiếp cận các tỳ nữ hồi môn của Nhu Gia.
Trận hỏa hoạn đêm trước đại hôn đã th/iêu ch*t bốn tỳ nữ tâm phúc của Nhu Gia.
Tỳ nữ hồi môn mới được chỉ định không trung thành bằng, tôi cố tình ban ơn vài lần, giờ đã thân thiết như chị em ruột th!t.
Qua vài lần trò chuyện phiếm, tôi đã nắm được đồ hồi môn của công chúa, rồi nhân cơ hội đá/nh cắp chìa khóa kho, lấy trang sức đổ tội cho Lý m/a m/a.
Mọi chuyện đều rất suôn sẻ.
Kiếp trước, thời gian đầu sau hôn nhân, mỗi khi Phú Sát Húc muốn gặp Nhu Gia, mười lần thì tám lần bị Lý m/a m/a chặn lại.
Sau lưng Lý m/a m/a là Thái hậu, Phú Sát Húc không dám làm trái.
Nhu Gia lại không cho phép nạp thiếp, hắn đành phải quay sang hànhz hạz tôi.
Sau đó, Nhu Gia lại gh/en gh/ét tôi, động một chút là đá/nh m/ắng.
Lý m/a m/a lại thường xuyên c/ắt xén phần ăn, th/uốc bổ của tôi, còn sai người lén đổi th/uốc bồi bổ của tôi thành thứ gây hại.
Lần này, đến lượt bà ta không th/uốc nào c/ứu chữa được.
Trong phủ công chúa toàn là đám nô tài nịnh trên nạt dưới, việc hànhz hạz Lý m/a m/a căn bản không cần tôi phải đích thân ra tay.
Ngày tháng trôi qua, có mục tiêu là có hy vọng.
Tôi vẫn ngày ngày chép kinh, cầu phúc trong tĩnh thất.
Thái giám chủ sự trong phủ mỗi ngày mùng một hằng tháng đều mang kinh văn tôi chép, cùng với tấu chương thỉnh an của công chúa và lễ vật cống phẩm của phủ đưa vào cung cho Thái hậu và Hoàng hậu.
Một ngày nọ, thái giám chủ sự mang về một chuỗi tràng hạt, nói là Thái hậu làm lễ trong cung, nhìn thấy kinh văn tôi chép, khen tôi có hiếu tâm, chữ lại viết đẹp, nên đặc biệt ban thưởng cho tôi.
Tôi hướng về phía Bắc, dập đầu tạ ơn.
Hoàng hậu nương nương xem kinh văn của tôi cũng thỉnh thoảng ban thưởng vài món đồ nhỏ.
Gió chiều trong nội trạch phủ này dần thay đổi, mọi người đều biết tôi là tâm phúc số một của công chúa, lại được Thái hậu, Hoàng hậu ban thưởng, sau này hành sự càng thêm thuận lợi.
Mộc Lan thu săn tới.
Trên bãi săn, Hoàng thượng được đám con cháu Bát Kỳ vây quanh, giương cung b/ắn tên, oai phong biết bao.
Trong đám người đó, ngoài Phú Sát Húc ra, còn có một cố nhân, lúc này anh ấy đang cưỡi trên con ngựa cao lớn, nhìn về phía tôi.
Đáng lẽ tôi không có tư cách tham gia Mộc Lan thu săn, là do Hoàng hậu nương nương tâm hướng về Phật, hạ chỉ cho những mệnh phụ thường xuyên chép kinh cho bà cũng cùng đến, và tôi cũng nằm trong số đó.