Cô gái được tôi bảo vệ sau đó bị thương nhẹ, việc đầu tiên cô ấy làm khi gặp mẹ mình là c/ầu x/in bà hãy giúp đỡ tôi.
"Cảm ơn cháu, nếu không phải nhờ cháu c/ứu con gái cô, giờ nó đã chẳng thể quay lại trường học bình yên như thế. Cháu cứ nghỉ ngơi cho tốt, cô phải báo tin cháu tỉnh lại cho con bé biết đã."
Bà ngoại kể với tôi rằng chính người phụ nữ ấy đã chi trả toàn bộ viện phí. Nhờ có bà ấy mà nửa năm qua bà ngoại không phải lo lắng chuyện tiền nong. Người ta còn thuê cả hộ lý cho tôi nhưng bà ngoại ngại làm phiền họ nên kiên quyết từ chối để tự mình chăm sóc tôi.
"Lúc đó bác sĩ nói tình trạng của con rất nguy kịch, sợ không qua khỏi trong ngày, cô Trần nói cô ấy sẽ tìm cách, bảo bà đi nghỉ ngơi trước."
"Cô ấy đã ở lại phòng b/ệnh suốt một đêm, sang ngày hôm sau tình trạng của con liền chuyển biến tốt!"
Bà ngoại vừa nói vừa chắp tay niệm Phật, lẩm bẩm mấy câu "cảm ơn trời phật".
Trong lòng tôi nảy sinh một cảm giác kỳ lạ, quyết định khi gặp lại cô Trần sẽ trực tiếp hỏi bà.
Lần tiếp theo gặp cô Trần là một tuần sau khi tôi xuất viện. Bà xách theo mấy túi thực phẩm chức năng đến thăm tôi, còn gọi cả cuộc gọi video, con gái bà ở đầu dây bên kia liên tục cảm ơn tôi rối rít.
Bà ngoại nhiệt tình giữ bà ấy lại ăn cơm, tôi tranh thủ lúc bà ngoại đang nấu nướng liền khẽ hỏi cô Trần.
"Hệ thống cũng có liên quan đến cô sao?"
"Đó là hệ thống của tôi. Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ, xuyên không từ thế giới đó đến đây và giành được quyền ở lại thế giới này vĩnh viễn."
Bà nói với tôi rằng sự hợp tác giữa bà và hệ thống rất suôn sẻ nên hệ thống quyết định gắn kết với bà. Khi gặp những người cần giúp đỡ, cô Trần có thể dùng hệ thống để liên kết với họ.
Người được liên kết nhận được sự giúp đỡ, hệ thống nhận được điểm tích lũy, đôi bên cùng có lợi.
"Thế giới của tôi cứ cách một khoảng thời gian lại xuất hiện những người mà vạn vật xung quanh đều xoay chuyển quanh họ. Tôi cũng từng là một trong số đó, nhưng lại là kẻ bị tất cả mọi người làm tổn thương. Vì vậy, tôi đã nhận nhiệm vụ có thể vĩnh viễn thoát khỏi thế giới đó."
Chúng tôi trò chuyện rất nhiều. Cô Trần còn nhắc đến việc,
Số tiền thưởng tôi nhận được cao gấp 5 lần so với mức thưởng nhiệm vụ ban đầu, vì khi ấy tôi đã có một ý niệm thiện lành, quyên góp cho nhiều tổ chức từ thiện ở thế giới đó, giúp đỡ được rất nhiều người.
Giống như việc tôi và con gái bà ấy vừa gặp đã thân, tôi cũng rất hợp ý với cô Trần. Sau bữa cơm, chúng tôi trao đổi phương thức liên lạc.
Lúc ra về, bà nắm ch/ặt tay tôi, bảo rằng đợi đến Tết khi con gái bà về, nhất định phải đưa cả bà ngoại đến nhà họ ăn Tết cùng.
Tiễn cô Trần xong, tôi quyết định dùng số tiền thưởng hệ thống để lại để mở một công ty.
Nửa năm trước tôi về nhà chính là để xin nghỉ việc, khởi nghiệp và muốn mang lại cuộc sống tốt đẹp cho bà ngoại.
Giờ đây đã có vốn trong tay, tôi càng thêm tự tin để thực hiện mục tiêu của mình.
Công ty từ lúc mới thành lập đến khi lên sàn mất 5 năm, trong thời gian đó cô Trần cũng giúp đỡ tôi rất nhiều.
Khi thu nhập ngày càng cao, tôi cũng trích ra phần lớn số tiền để làm từ thiện. Trong những ngày đếm ngược chờ rời khỏi thế giới kia, điều khiến tôi khó quên nhất, ngoài phong cảnh dọc đường, chính là những người đang phải chịu đựng nỗi đ/au khổ cùng cực mà tôi từng chứng kiến.
Chỉ cách một con phố ở khu nhà giàu, vẫn có những người đang đói khát. Ở gần những quốc gia tôi từng đi du lịch qua, vẫn có những đất nước đang chịu cảnh chiến tranh tàn phá.
Khi đó tôi cảm thấy, tiền bạc trong tay ngoài việc tận hưởng cuộc sống, còn có thể dùng để giúp đỡ người khác.
Đến với thế giới này, tôi vẫn luôn canh cánh trong lòng một điều như vậy.
Hy vọng rằng dù ở bất kỳ thế giới nào, mọi thứ đều có thể trở nên tốt đẹp hơn một chút.