Bà không sao?
Thật sự quá tốt rồi.
Nhưng lạ quá, thiên lôi vừa rồi rõ ràng là do bà đỡ cho ta. Một thân x/ác phàm nhân sao có thể chịu nổi?
“Sao lại không chịu nổi? Ta đã nói rồi, đó chính là sức mạnh vĩ đại nhất thế gian mà!”
“Là kiếp nạn ngươi không thể vượt qua, nhưng cũng là thứ c/ứu mạng ngươi.”
“Vậy nên, tiểu q/uỷ, mau tỉnh lại đi!”
Phất trần của lão đạo đáng gh/ét quẹt qua mặt ta, khiến ta ngứa không chịu được mà hắt hơi.
Phổi tràn ngập không khí, một cảm giác kỳ lạ chảy khắp toàn thân.
Đây là...
Những ngón tay không còn cứng đờ và nhợt nhạt nữa, đầu ngón tay dần dần ửng hồng. Ta sờ lên lồng ngựk đã ch*t lặng từ lâu.
Bịch bịch, bịch bịch.
Ta, sống lại rồi sao?
“Lúc nãy ngươi đã nói, xin ông trời tha cho mình lần này, nói Huệ Nương cần đứa con gái này.”
“May mà ngươi dù tu luyện ngàn năm nhưng chưa từng làm á/c, Huệ Nương cũng quả thực vô tội.”
“Vậy thì kiếp này không độ nổi, lấy ngàn năm tu hành của ngươi đổi lấy một kiếp phàm nhân. Sau khi ch*t thì đến địa phủ làm q/uỷ sai, đi làm lao dịch đi!”
“Ngươi có bằng lòng không?”
Bằng lòng, ta tất nhiên bằng lòng. Thành Hống có gì hay đâu, ta cũng không hề muốn tác oai tác quái nhân gian cho lắm. Bây giờ như vậy, là kết quả tốt đẹp nhất rồi.
Ta nằm trong lòng Huệ Nương, nghĩ đến lúc trước lúc nào cũng trốn tránh đạo trưởng, trong lòng áy náy.
Lần đầu tiên chủ động vươn tay về phía lão.
“Đạo trưởng, lại sờ đi, con hiểu ông đến đây là để độ con rồi.”
Con cương thi vốn có thể thành Hống, cuối cùng lại làm một kiếp phàm nhân.
Ngày ngày ở bên mẹ đi/ên lo/ạn của mình, chải tóc, may áo, để bà tự tay trang điểm cho mình thành một búp bê phúc lộc.
Còn có cả bánh đường nữa.
Huệ Nương nếm ra vị rồi đoán mò công thức, làm đi làm lại không biết bao nhiêu lần.
Thế là bà ấy làm suốt mấy chục năm.
Còn Thiên Thiên thì không biết chán, vẫn kiên nhẫn ăn, vị ngọt ngào tan trên đầu lưỡi, thấm vào tận đáy lòng. Khiến cả người nàng ấm áp dễ chịu.
À phải, còn cả việc phơi nắng nữa.
Thỉnh thoảng Huệ Nương lại lú lẫn, vẫn luôn kéo Thiên Thiên đi phơi nắng. Thiên Thiên liền như hồi nhỏ, nhét tay Huệ Nương vào áo áp lên bụng mình.
“Mẹ xem này, con ấm áp lắm rồi, không cần phơi nắng nữa đâu.”
Cả làng đều biết nàng không phải Thiên Thiên thật, nhưng mọi người lại không hẹn mà cùng giấu giếm Huệ Nương.
Huệ Nương rất vui, phải không? Có khi không biết cũng là một loại hạnh phúc.
Năm mươi năm sau, Huệ Nương qu/a đ/ời.
Thiên Thiên lo liệu tang sự xong xuôi, khóc một trận tối tăm trời đất, rồi ngủ một giấc không bao giờ tỉnh lại nữa.
Thực ra không vì lý do gì khác, chỉ vì địa phủ thiếu người, Diêm Vương gọi nàng đi làm sớm mà thôi.
Cũng chính nhờ cơ duyên này, Thiên Thiên -- chúng ta vẫn gọi là tiểu cương thi cho quen -- đã nhìn thấy Huệ Nương trên đường Hoàng Tuyền, bên cạnh còn đi cùng một cô bé nhỏ.
Đó là Thiên Thiên thật sự!
Nhảy nhót tung tăng, đáng yêu vô cùng.
Bọn họ sắp đi đầu th/ai rồi!
Tiểu cương thi vừa mới đến, được phân công việc q/uỷ sai đầu tiên trong đời.
Đưa hai mẹ con Huệ Nương đi đầu th/ai.
“Là nhà tốt phải không?” nàng hỏi.
“Đều là nhà rất tốt cả, ngươi đi xem rồi sẽ biết.”
Thế là tiểu cương thi nghiêm mặt đi mãi, đi mãi, không dám để Huệ Nương nhìn thấy bộ dạng của mình.
Không dám để bà biết nàng là ai.
Trước cửa Luân Hồi, thông qua Vãng Sinh Kính nhìn một cái. Tuy không phải phú quý vinh hoa, nhưng cũng ăn no mặc ấm, không tai ương hoạn nạn, suôn sẻ cả đời. Quả nhiên là nơi tốt đẹp.
Tiểu cương thi không còn gì phải lưu luyến nữa.
Ngày tháng ở địa phủ không phân ngày đêm, nàng cũng không biết đã qua bao nhiêu năm. Cứ thế làm mãi, làm mãi, nội tâm lại an nhiên tự tại.
Mãi đến một ngày, nàng lại nhận được một gói đồ gửi từ dương gian một cách khó hiểu. Người đ/ốt đồ dặn dò, muốn gửi cho tiểu q/uỷ sai đã dẫn họ đi đầu th/ai năm đó.
Tiểu cương thi không hiểu ra sao, nghi ngờ mở ra xem, hóa ra là một gói giấy dầu nhỏ. Bên trong gói giấy dầu, mấy miếng bánh đường nàng từng yêu thích nhất nằm ngay ngắn. Nhón một miếng bỏ vào miệng. Vị ngọt tan trên đầu lưỡi, chính là hương vị khiến người ta hạnh phúc.
[Hết]