Tôi chưa bao giờ cho phép Tiêu Viêm qua đêm ở ngoài, dù nó là con trai.
Tôi chợt nhớ đến đêm đó, Thẩm Mỹ Giai lái xe đưa nó về, lúc đỡ nó vào cửa, trên mặt cô ta vẫn còn vương nét ửng hồng.
“Dì ơi, Tiêu Viêm uống nhiều quá rồi…”
Tóc tai cô ta rối bời, trên cổ còn có vài vết hôn, tôi nhíu mày hỏi: “Hai đứa đây là…”
Cô ta vội vàng giải thích: “Dì ơi, không phải như dì nghĩ đâu, cháu và Tiêu Viêm không làm gì cả, chỉ là chơi trò thật hay thách thôi…”
Hôm sau, tôi hỏi Tiêu Viêm, nó lại nói chẳng nhớ gì cả. Tôi cũng không truy c/ứu thêm. Rốt cuộc tôi đã đá/nh giá thấp th/ủ đo/ạn của Thẩm Mỹ Giai.
Thẩm Hân kéo tôi sang một bên, thì thầm vào tai tôi: “Tô Nam Phong, chuyện đã đến nước này rồi, cô lùi một bước đi!”
“Họ đã có kết tinh tình yêu rồi, chúng ta càng nên hòa giải, dù sao tất cả những gì chúng ta đang sở hữu, sau này đều là của hai đứa nó.”
Tôi cười lạnh, hất tay ả ra: “Đợi th/ai được sáu tuần, làm xét nghiệm ADN đi.”
Tôi hẹn Thẩm Chi Hoán ra ngoài. Dưới ánh đèn vàng vọt của quán cà phê, tôi lên tiếng trước: “Ông Thẩm, chắc ông không biết, tôi mới là thiên kim thật sự của nhà họ Thẩm nhỉ?”
Khi cha mẹ đón tôi về, ông ta đang đi công tác nước ngoài. Thẩm Hân lừa ông ta rằng họ gặp t/ai n/ạn giao thông nghiêm trọng, cả hai đều thiệt mạng, tuyệt nhiên không nhắc nửa lời về thiên kim thật sự. Ông ta sững sờ, chưa kịp hoàn h/ồn: “Cái… cái gì cơ?”
Tôi thuật lại đầu đuôi câu chuyện, ông ta choáng váng đến mức đứng không vững: “Cô… cô mới là em gái tôi sao?”
Thẩm Chi Hoán bỏ về. Hôm sau, Thẩm Hân cùng ông ta đến tận nhà. Thẩm Hân ra đò/n phủ đầu, đưa ra một tờ giấy xét nghiệm ADN: “Tô Nam Phong, cô có phải thiên kim thật hay không tôi không biết, nhưng tôi chắc chắn là thiên kim thật!”
Thẩm Chi Hoán hôm qua chắc đã bị tẩy n/ão, tin sái cổ lời Thẩm Hân: “Tô Chúc Chúc, cô lấy gì chứng minh mình là thiên kim nhà họ Thẩm? Lúc thì gọi là ‘Tô Nam Phong’, lúc lại là ‘Tô Chúc Chúc’, cuối cùng lại thành ‘Hứa Chúc Chúc’, tâm cơ của cô thật quá sâu xa! Để chiếm đoạt tài sản nhà họ Thẩm, nói dối không chớp mắt!”
Đúng lúc này, Tiêu Viêm và Thẩm Mỹ Giai cười nói vui vẻ xuất hiện trước mặt ba chúng tôi. Tiêu Viêm phấn khởi rút tờ kết quả xét nghiệm trong túi ra: “Mẹ, đứa bé này đúng là của con!”
Thẩm Hân và Thẩm Mỹ Giai nhân lúc chúng tôi không để ý, đưa mắt nhìn nhau đầy ẩn ý. Cảnh tượng này vừa vặn bị tôi bắt trọn. Tôi cầm tờ kết quả xét nghiệm ADN của Thẩm Hân lúc trước, đối chiếu với tờ của Thẩm Mỹ Giai bây giờ, khóe môi khẽ nhếch: “Hai người thích làm xét nghiệm ở cùng một cơ sở thế nhỉ!”
“Tô Nam Phong, cô có ý gì? Nếu các người không thừa nhận, tôi nhất định sẽ khiến Tiêu Viêm thân bại danh liệt! Cho cả thế giới biết nhà họ Tiêu cưỡ/ng b/ức con gái tôi mà không chịu trách nhiệm!”
Tôi vội vàng trấn an: “Tôi thừa nhận, sao lại không thừa nhận chứ?”
Thái độ của tôi đối với Thẩm Mỹ Giai thay đổi 180 độ. Tôi tặng cô ta vàng bạc châu báu trị giá hàng chục triệu, mười căn hộ cao cấp hướng biển, chiếc váy cưới đính những viên kim cương đắt đỏ nhất thế giới, còn hứa sẽ tổ chức hôn lễ cho họ trên tầng cao nhất của khách sạn sang trọng bậc nhất thành phố. Lúc đó, toàn bộ truyền thông sẽ đến đưa tin.
Tiêu Viêm nhìn tôi đầy nghi hoặc: “Mẹ, mẹ hơi lạ đấy.”
Tôi mím môi cười: “Đây chẳng phải là điều con muốn sao?”
Trước ngày đại hỷ, tôi nói với Thẩm Mỹ Giai: “Giai Giai à, mẹ đưa con đi khám sức khỏe tiền hôn nhân nhé?”
Dưới sự ngọt ngào của tôi, cô ta đã hoàn toàn trút bỏ cảnh giác: “Vâng ạ, mẹ!”
Người khám cho cô ta là dì Tần, học trò của cha nuôi tôi. Tôi và bà ấy nhìn nhau, bà ấy thực hiện đúng kế hoạch, rút mẫu m/áu của Thẩm Mỹ Giai. Nếu cô ta từng làm xét nghiệm ADN trước đó, chắc chắn sẽ không nghi ngờ. Nhưng nhìn cô ta ngây thơ h/ồn nhiên chơi game trên điện thoại, ý định trong lòng tôi càng thêm kiên định.
Sau khi về nhà, hai gia đình ngồi lại với nhau. Trong suốt buổi tiệc, Thẩm Hân là người cười tươi và hoạt bát nhất. Ả nâng ly rư/ợu, hào hứng mời mọi người: “Ngày mai là ngày vui của hai đứa trẻ, ở đây, tôi cảm ơn nhất chính là ông thông gia! Đã cho con gái chúng tôi một hôn lễ thể diện đến thế!”
Tiêu Tự không đáp lại ả, chỉ nâng ly uống tượng trưng một chút. Sau đó anh nhận một cuộc điện thoại, cúp máy rồi nói nhạt với tôi: “Em tiếp khách đi, anh có chút việc công cần xử lý.”
Thẩm Hân nhân lúc tôi vào nhà vệ sinh, buông lời mỉa mai: “Tô Nam Phong, không có Tiêu Tự nhà cô, cô là cái thứ gì chứ?”
Tôi nhìn ả, ánh mắt thoáng nét cười nhạt: “Cô nói đúng.”
Hôn lễ của Thẩm Mỹ Giai diễn ra đúng như dự kiến. Tôi và Tiêu Tự tay trong tay, hào phóng đón tiếp các vị khách quý và truyền thông báo chí đến đưa tin. Thẩm Hân đặc biệt vui mừng, nhiệt tình chào hỏi mọi người. Trên màn hình khổng lồ sau lưng hai nhân vật chính, những thước phim về chuyến du lịch kết hôn của họ được chiếu lên, mức độ mặn nồng có thể thấy rõ.
Chớp mắt một cái, mọi người đã yên vị, nhưng Tiêu Viêm lại không thấy đâu nữa.