Thẩm Mỹ Giai lập tức lấy lại lý trí. Nó sợ hãi buông chuôi d/ao ra, mở to mắt lùi lại phía sau vài bước, nó lấy tay che miệng, những giọt nước mắt to như hạt đậu lăn dài trên má. Giọng nó nghẹn ngào: "Ba... con không cố ý... con xin lỗi!"
Thẩm Chi Hoán đ/au đớn khôn cùng, ông ôm lấy ngựk, không thở nổi. Thế nhưng ông vẫn khó nhọc quay đầu nhìn tôi: "Nam... Nam Phong, ba... hôm qua, ba nằm mơ thấy mẹ con... Bà ấy nói bà ấy... xin lỗi con... không để con... được sống một ngày tử tế..."
Một giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt ông. "Giấy chuyển nhượng cổ phần... ba mang đến đây rồi, trả lại cho con tất cả, chúng ta không c/ầu x/in sự tha thứ của con nữa, xin lỗi con..."
Dứt lời, ông mãn nguyện nhắm mắt lại. Thẩm Mỹ Giai đứng bên cạnh như người mất h/ồn, cứ thế trân trân nhìn ông... Cho đến khi cảnh sát đến và đưa nó đi. Nhà họ Thẩm một ch*t hai vào tù, tôi không cảm thấy hả hê, lòng vô cùng bình thản.
Tôi mang hai bó hoa đến trước m/ộ cha mẹ ruột và cha mẹ nuôi. Họ được tôi an táng tại Nghĩa trang Cẩm Tú cách nhau không xa.
"Ba, mẹ! Hôm nay là ngày tuyên án Thẩm Hân, ả bị kết án tù chung thân, con không phục bản án này nên đã kháng cáo. Ả chưa ch*t, con không thể an ủi linh h/ồn của bốn người dưới suối vàng!"
Tôi vuốt ve tấm ảnh chân dung hiền từ của mẹ ruột, lòng dâng lên một nỗi xót xa. Dù tôi chỉ gặp bà một lần, nhưng bà đã cho tôi tình mẫu tử thiêng liêng mà chỉ huyết thống mới có thể kết nối. Ngày đó, bà ngồi trên xe, nắm ch/ặt tay tôi, sợ tôi lại lạc mất. "Nam Phong... mẹ xin lỗi con, bao nhiêu năm qua để con chịu khổ rồi!"
Bà lệ rơi đầy mặt, lòng đ/au như c/ắt. Nhưng tôi lại mỉm cười nói: "Mẹ, cha mẹ nuôi đối xử với con rất tốt, Nam Phong không khổ đâu ạ."
Nghe xong, bà càng không kìm được lòng. Nhưng không ngờ, giây tiếp theo, một luồng đèn pha từ xa chiếu tới! Ngay sau đó là cảm giác choáng váng và cơn đ/au thấu xươ/ng...
"Mẹ, mẹ nên nói với con và ba sớm hơn, bao nhiêu năm kìm nén trong lòng, mẹ chịu ủy khuất rồi!" Tiêu Viêm đã hiểu chuyện hơn trước. Tiêu Tự ôm tôi ch/ặt hơn. Anh thì thầm bên tai tôi: "Vợ à, dù em là thiên kim nhà họ Thẩm hay là Chúc Chúc gì đi nữa, người anh yêu là con người em, không liên quan đến tên tuổi hay thân phận."
"Sau này có tâm sự gì, nhất định đừng giấu trong lòng nữa nhé."
"Vâng."
Tôi ngước nhìn anh, lòng ấm áp lạ thường.
Tiếp quản tập đoàn Thẩm thị, tôi dọn dẹp những tàn dư của Thẩm Hân, thay bằng những người tâm phúc của mình. Những vấn đề tồn tại trong công ty như ăn chặn, chất lượng, đi cửa sau cũng được tôi giải quyết triệt để. Sau một năm điều hành, tôi đã đưa Thẩm thị trở thành công ty niêm yết và phát triển theo hướng tốt đẹp hơn.
Cùng lúc đó, kết quả xét xử Thẩm Hân cũng đã có - tuyên án t//ử h/ình, thi hành ngay lập tức.
Sau khi mọi chuyện đã an bài, tôi vào tù thăm ả. Ả cạo trọc đầu, cười lạnh: "Thẩm Nam Phong, tao cư/ớp đi tất cả của mày, thì đã sao? Tất cả những người mày yêu thương đều bị tao hại ch*t, trên thế giới này sẽ không còn ai yêu mày nữa!"
Ả nhìn tôi đầy á/c đ/ộc. Tôi không nhanh không chậm đáp: "Đúng vậy, nhưng trên thế giới này cũng sẽ không còn ai yêu mày nữa đâu."
"Thẩm Chi Hoán đã bị Thẩm Mỹ Giai đ/âm ch*t, còn Thẩm Mỹ Giai, tương lai cũng sẽ ch/ôn vùi trong chốn ngục tù này thôi."
Sắc mặt ả thay đổi đột ngột. H/oảng s/ợ, căng thẳng, nghi ngờ, chất vấn, cuối cùng ả gào lên: "Mày có bằng chứng gì?!"
Tôi chẳng buồn đưa bằng chứng cho ả xem. Phủi tay đứng dậy bỏ đi. Sau khi ả biết được sự thật từ phía quản giáo, ả hoàn toàn sụp đổ. Cuối cùng, những giọt nước mắt hối h/ận muộn màng cũng rơi xuống: "Chồng tao! Con gái tao!"
Tiếng kêu gào thảm thiết ấy không bao giờ có thể truyền đến tai tôi từ trong tù được nữa. Ngày Thẩm Hân bị xử b/ắn, tâm trạng tôi sảng khoái đến lạ thường. Tôi ngước nhìn những vì sao trên trời, mỉm cười.
"Ba mẹ, con không phụ lòng người, con đã tiễn ả đi gặp mọi người rồi."
Hết.