Lâm Vũ không những không ngăn cản mà còn tiến lên một bước, trưng ra bộ mặt giả nhân giả nghĩa.
“Niệm Niệm, mẹ anh nói tuy khó nghe nhưng không sai. Xe hai triệu tệ, em lái đi siêu thị hằng ngày đúng là lãng phí tài nguyên.”
“Chỉ có anh lái đi gặp khách hàng, gặp sếp lớn, người ta mới thấy anh có thực lực, mới có thể chốt được những hợp đồng lớn. Anh làm tất cả chẳng phải đều vì tương lai của hai đứa mình sao?”
Nhìn bộ dạng trơ trẽn đó của anh ta, dạ dày tôi cuộn lên từng đợt.
“Trước khi ra khỏi nhà, hai người không soi gương cũng không đi khám bác sĩ à?”
Tôi đứng thẳng người, lạnh lùng nhìn chằm chằm họ.
“Thời đại nào rồi mà trong đầu vẫn còn tư tưởng phong kiến hủ bại thế? Lấy chiếc xe bố tôi m/ua đ/ứt để anh đem đi làm màu, giả làm thiếu gia giàu có cho thằng em trai nhà quê của anh đi xem mắt à? Ý đồ của nhà họ Lâm các người, tôi ở tận Thái Bình Dương cũng nghe thấy rồi.”
Bà Lâm tức đến mức bật dậy, chỉ vào mũi tôi m/ắng nhiếc:
“Con ranh này nói năng kiểu gì thế hả? Sớm muộn gì mày cũng gả vào nhà họ Lâm, đồ của mày chính là đồ của nhà họ Lâm tao!”
“Mơ đi cưng!”
Tôi hất tay bà ta ra, đi thẳng ra cửa chính rồi mở rộng.
“Bây giờ, ngay lập tức, cút khỏi nhà tôi. Nếu không tôi gọi bảo vệ ném hai người ra ngoài như lũ l/ưu ma/nh đấy!”
Lâm Vũ mặt mày tím tái, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn tôi:
“Tô Hinh Niệm, cô đừng có quá đáng! Chẳng qua chỉ là một chiếc xe, cô có cần phải đề phòng tôi như kẻ th/ù thế không?”
“Không cút phải không?”
Tôi lấy điện thoại gọi thẳng cho ban quản lý: “Alo, phòng bảo vệ phải không? Tôi là căn 1602, có hai kẻ ăn mày lẻn vào nhà tôi…”
Thấy tôi làm thật, bà Lâm h/oảng s/ợ, túm lấy tay Lâm Vũ vừa ch/ửi bới vừa rút lui ra ngoài.
“Mày cứ chờ đấy! Loại đàn bà keo kiệt, đ/ộc á/c như mày, sớm muộn gì anh Vũ cũng bỏ mày!”
Tôi đóng sầm cửa lại, ngăn cách những lời nguyền rủa của cặp mẹ con cực phẩm kia ra ngoài.
Dựa lưng vào cửa, nhớ lại bộ dạng tức tối, thậm chí có phần đi/ên cuồ/ng lúc nãy của Lâm Vũ, lông mày tôi dần nhíu lại.
Có gì đó không ổn.
Lâm Vũ tuy hư vinh, nhưng bình thường trước mặt người ngoài vẫn rất thích giả vờ thanh cao, không màng tiền bạc.
Vậy mà hôm nay, anh ta trước là giăng bẫy định tước bằng lái của tôi, giờ lại dung túng cho mẹ đến ép tôi sang tên xe.
Sự chấp niệm của anh ta đối với chiếc xe thể thao này quá mạnh mẽ.
Rốt cuộc anh ta đang làm chuyện mờ ám gì sau lưng tôi mà lại khao khát quyền sử dụng chiếc xe này đến thế?
Để làm rõ Lâm Vũ đang giở trò gì, sáng hôm sau, tôi đi thẳng xuống hầm để xe.
Khi bố m/ua chiếc xe này cho tôi, ông đã đặc biệt lắp một chiếc camera hành trình siêu nhỏ ở chân gương chiếu hậu trong xe, không chỉ ghi âm mà còn có thể quay lại toàn bộ tình hình trong xe ở góc độ 360 độ.
Vì trước đây toàn là Lâm Vũ lái, tôi lười quan tâm nên chưa từng đụng đến thẻ nhớ.
Tôi rút chiếc thẻ nhớ nhỏ bằng móng tay ra rồi cắm vào máy tính.
Ngay khoảnh khắc thanh tiến trình chạy, một giọng nói õng ẹo vang lên từ loa.
“Anh Vũ, chiếc xe thể thao này của anh ngầu thật đấy, đợi tháng sau mình cưới nhau, em cũng muốn m/ua một chiếc y hệt~”
Trong video, một người phụ nữ trang điểm đậm đang tựa vào ghế phụ, thân mật đút nho vào miệng Lâm Vũ.
Lâm Vũ một tay cầm vô lăng, tay kia ôm lấy eo người phụ nữ một cách cực kỳ tự nhiên, cười đắc ý.
“M/ua gì chứ, của anh chẳng phải là của em sao. Xe này bố anh mới m/ua cho anh đấy, hai triệu tệ, em cứ thoải mái mà lái.”
Nghe đến đây, tay tôi đang đặt trên chuột siết ch/ặt lại.
Ngày tháng trên video chính là tối thứ Sáu tuần trước.
Hôm đó Lâm Vũ nhắn tin nói với tôi là công ty có dự án lớn phải tăng ca xuyên đêm, bảo tôi đừng đợi anh ta.
Hóa ra, cái gọi là tăng ca của anh ta chính là lái xe của tôi đến trước cửa quán bar để câu đại gia!
Tôi vốn quen sống khiêm tốn.
Suốt bốn năm đại học, tôi đeo túi vải, mặc đồ Uniqlo, ngay cả chiếc xe thể thao bố tặng, tôi cũng thấy quá phô trương nên nói dối là xe cũ nhà phải cắn răng v/ay tiền mới m/ua được.
Lâm Vũ luôn nghĩ tôi chỉ xuất thân từ một gia đình trung lưu có chút tiền, thậm chí còn thấy bố tôi tiêu xài hoang phí là không có n/ão.
Giờ xem ra, gã đàn ông hám lợi này không những không xem trọng cái gọi là tầng lớp trung lưu của tôi, mà còn đang lén lút tìm ki/ếm tiểu thư nhà giàu thực thụ ở bên ngoài!
Video vẫn tiếp tục, người phụ nữ kia bất ngờ lục được thỏi son của tôi trong ngăn chứa đồ.
“Anh Vũ, sao trong xe anh lại có thỏi son rẻ tiền 20 tệ thế này? Anh không định lén lút nuôi cá đấy chứ?”
Người phụ nữ nũng nịu chất vấn.
Lâm Vũ không hề bối rối, cư/ớp lấy thỏi son dưỡng tôi dùng dở rồi ném ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt đầy kh/inh bỉ.
“Đừng nhắc nữa, đó là của con gái bà giúp việc nhà anh để quên, cứ mặt dày đòi đi nhờ xe anh ra chợ, trên người toàn mùi nghèo hèn, làm anh buồn nôn muốn ch*t.”
“Con gái bà giúp việc á?”
Người phụ nữ cười khúc khích, “Anh Vũ tính tình tốt thật đấy, đổi lại là em, em đã đ/á cô ta xuống xe từ lâu rồi.”
Lâm Vũ ghé sát vào, hôn mạnh lên mặt cô ta một cái.
“Đợi mình cưới nhau xong, anh sẽ đuổi cô ta về quê.”
Đúng lúc này, từ phía cửa ra vào vang lên tiếng mở khóa khe khẽ.
Tôi nhanh chóng gập máy tính lại, nín thở.