“Không được cử động! Bỏ đồ xuống!”
“Cút đi! Đừng lại đây!”
Lâm Vũ đi/ên cuồ/ng vung vẩy chiếc búa nhổ đinh, còn định thò tay vào túi lấy bật lửa: “Đứa nào tiến lên nữa, tao cho n/ổ tung cùng ch*t hết!”
Nhưng hắn đã đá/nh giá thấp trình độ an ninh của khu chung cư cao cấp này. Đội trưởng an ninh chớp thời cơ, một cú đ/á xoay người chuẩn x/ác hất bay chiếc búa trên tay hắn, sau đó ba người hợp lực kh/ống ch/ế, ấn ch/ặt hai tay hắn xuống đất.
Mặt Lâm Vũ dán ch/ặt xuống nền sàn nồng nặc mùi xăng, miệng vẫn không cam lòng gào thét:
“Tô Hinh Niệm! Con tiện nhân! Có giỏi thì gi*t ch*t tao đi! Nếu không, sớm muộn gì tao cũng gi*t mày!”
Tôi đi giày cao gót, chậm rãi bước ra từ thang máy, theo sau là hai cảnh sát đang thực hiện công tác lấy chứng cứ. Tôi nhìn vết nứt trên cửa kính xe, rồi nhìn kẻ bại hoại đang nằm vật dưới đất.
“Gi*t anh? Anh không xứng.”
“Chiếc xe thể thao này có giá m/ua 2,18 triệu tệ. Theo định giá thiệt hại vừa rồi, riêng tấm kính đặc chế bị anh đ/ập vỡ cùng chi phí phục hồi lớp sơn bị xăng ăn mòn, phí tổn ít nhất là từ mười vạn trở lên.”
Cảnh sát tiến lên, trực tiếp khóa ch/ặt đôi tay hắn bằng cặp c/òng số tám sáng loáng.
“Lâm Vũ, tội cố ý h/ủy ho/ại tài sản, số tiền thiệt hại lớn, lại còn có hành vi cực kỳ nguy hiểm như âm mưu phóng hỏa. Lần này, không còn đơn giản là tại ngoại chờ xét xử nữa đâu.”
Tôi chỉ vào bốn camera hồng ngoại độ nét cao ở ngay phía trên chỗ đỗ xe:
“Từ giây phút anh lẻn vào hầm để xe, toàn bộ quá trình đã được đồng bộ truyền về đồn cảnh sát. Anh muốn ngồi tù, tôi tác thành cho anh.”
Lâm Vũ cuối cùng cũng nhận ra, màn trả th/ù cuối cùng của hắn chỉ là tự tay đẩy mình xuống vực thẳm vạn kiếp bất phục. Hắn nhìn vũng xăng lênh láng dưới đất, ánh mắt từ đi/ên cuồ/ng chuyển sang nỗi sợ hãi thấu xươ/ng.
“Không… Niệm Niệm, anh uống say rồi! Anh chỉ đùa thôi! C/ầu x/in em rút đơn kiện, anh thực sự không thể ngồi tù được!”
Tôi không thèm bố thí cho hắn thêm một ánh nhìn nào, quay lưng, phất tay.
“Đưa đi đi.”
Ba tháng sau, Tòa án Nhân dân thành phố Kinh Hải.
Đây là lần cuối cùng tôi gặp Lâm Vũ. Hắn cạo trọc đầu, mặc áo tù màu cam, người g/ầy rộc đi, ánh mắt không còn vẻ ngông cuồ/ng tự phụ ngày nào, thay vào đó là sự tuyệt vọng xám xịt.
Ở góc hàng ghế dự thính, mẹ Lâm khóc đến đỏ cả mắt, giọng đã khản đặc.
“Bị cáo Lâm Vũ, phạm tội tr/ộm cắp bất thành, tội l/ừa đ/ảo, tội cố ý h/ủy ho/ại tài sản, lại còn có âm mưu phóng hỏa gây nguy hại cho an ninh công cộng, tính chất cực kỳ nghiêm trọng…”
Giọng thẩm phán lạnh lùng, dõng dạc vang vọng khắp phòng xử án trang nghiêm.
Trong thời gian xét xử, cô tiểu thư giàu có từng được Lâm Vũ đặt kỳ vọng để đổi đời cũng ra tòa làm chứng. Cô ta thậm chí không đợi luật sư hỏi, đã chỉ thẳng vào mũi Lâm Vũ mà m/ắng:
“Thưa tòa, tên l/ừa đ/ảo này không chỉ lừa tình cảm của tôi, còn nói chiếc xe hai triệu tệ này là của nhà hắn, hắn mới chính là kẻ hèn hạ núp váy đàn bà! Loại rác rưởi này nên nh/ốt cả đời!”
Lâm Vũ ngồi bệt trên ghế bị cáo, đến sức để biện hộ cũng không còn.
“…Tổng hợp các hình ph/ạt, tuyên ph/ạt bị cáo Lâm Vũ mười năm tù giam, ph/ạt tiền năm trăm nghìn tệ, buộc phải bồi thường toàn bộ thiệt hại kinh tế cho nguyên đơn Tô Hinh Niệm…”
Tiếng búa tòa vang lên chát chúa.
“Mười năm… mười năm ư?!”
Lâm Vũ ngẩng phắt đầu lên, hét lên một tiếng tuyệt vọng, rồi bị hai cảnh sát tư pháp ấn ch/ặt, cưỡ/ng ch/ế kéo ra cửa bên.
Mẹ Lâm gào lên một tiếng thê lương rồi ngất lịm ngay trên xe lăn.
Tôi vô cảm thu dọn biên bản tòa án, đứng dậy bước ra ngoài.
Dưới bậc thềm tòa án, ánh mặt trời rực rỡ đến chói mắt. Em trai tôi đỗ chiếc xe thể thao màu cam đã được tu sửa mới tinh bên đường, lắc lắc chìa khóa với tôi.
“Chị, xe sửa xong rồi, toàn bộ kính và các bộ phận phủ ngoài đều thay hàng chính hãng.”
Tôi nhận lấy chìa khóa, ngồi vào vị trí lái đã lâu rồi không chạm tới. Tôi thắt dây an toàn, liếc nhìn gương chiếu hậu.
Cổng tòa án dần xa khuất, những chuyện rắc rối nhà họ Lâm, cùng với tên rác rưởi đã bị kết án mười năm kia, hoàn toàn bị tôi bỏ lại phía sau trong bóng tối.
Tôi nhấn ga hết cỡ, chiếc xe thể thao như một tia chớp màu cam, lao vút vào dòng xe cộ tấp nập của thành phố Kinh Hải.
Đời người ngắn ngủi, vô lăng nhất định phải nằm trong tay chính mình.
Rác rưởi đã dọn sạch, cuộc đời hoàn toàn mới của tôi, chính thức khởi hành.
(Hết)