Bạn trai tôi, Chu Dã, là kiểu người cũ kỹ. Mỗi khi tôi thèm ăn và muốn gọi đồ ship, anh ấy đều sẽ thắt tạp dề rồi chui vào bếp.
“Quyên Quyên, đồ bên ngoài vừa đắt vừa không sạch sẽ, em muốn ăn gì chồng làm cho.”
Bạn bè ai cũng bảo tôi tốt số, nói đàn ông như thế này bây giờ không còn nhiều nữa.
Tôi cũng luôn nghĩ như vậy.
Cho đến hôm đó, anh ấy muốn dùng điện thoại của tôi để đi chợ, nói là người dùng mới có mã giảm giá.
Chu Dã lấy điện thoại của tôi để đăng ký, rồi tiện tay đăng nhập tài khoản của mình để thanh toán.
Rất nhanh, đồ ăn được giao đến cửa, anh ấy lại làm một bàn đầy ắp thức ăn.
Tối nay tôi ở nhà một mình, không muốn xuống lầu m/ua đồ ăn.
Tôi tiện tay mở ứng dụng đó lên.
Tài khoản vẫn chưa đăng xuất.
Trang đặt hàng dày đặc, suốt ba năm trời.
Trà sữa mùa thu, tôm hùm đất mùa hè, cháo hải sản mùa đông.
Còn có... từng hộp sầu riêng đã được tách vỏ.
Mỗi một thứ, đều là những món mà khi tôi nũng nịu muốn ăn thì bị anh chê là không tốt cho sức khỏe, quá đắt đỏ, không cần thiết.
Mà địa chỉ giao hàng của những đơn đồ ăn đắt đỏ này, không ngoại lệ, tất cả đều ở khu chung cư bên cạnh.
Nơi đó, là nhà của cô bạn thân nhất của tôi.
Đào Tri Hạ.
...
“Quyên Quyên, anh về rồi đây!”
Tiếng chìa khóa xoay ở cửa vang lên.
Tôi gi/ật mình hoảng hốt, nhanh chóng thoát khỏi trang web, úp ngược điện thoại xuống ghế sofa.
Chu Dã xách hai túi ni lông căng phồng trên tay.
Anh vừa thay giày vừa lắc lắc túi sườn trong tay với tôi.
“Hôm nay siêu thị giảm giá buổi tối, mấy bà thím tranh giành dữ quá.”
“Nhưng may mắn là anh đã giành được miếng sườn non trông ngon nhất.”
Nếu là trước đây, tôi đã sớm chạy lại ôm lấy eo anh, cười chê anh còn biết vun vén hơn cả mấy bà thím.
Nhưng bây giờ, nhìn lớp mồ hôi trên trán anh, tôi chỉ cảm thấy dạ dày từng đợt trào ngược.
Chu Dã thay dép lê, đi thẳng vào bếp, thuần thục thắt tạp dề.
“Đồ bên ngoài vừa đắt vừa không sạch sẽ, em muốn ăn gì chồng làm cho.”
“Hôm nay làm cho em món sườn xào chua ngọt em thích nhất.”
Máy hút mùi nhanh chóng vang lên.
Tiếng nước chảy, tiếng ch/ặt xươ/ng, tiếng xẻng va vào thành nồi, không có gì khác so với mọi ngày.
Nhưng đầu óc tôi chỉ toàn là chuỗi lịch sử đặt hàng dài dằng dặc trong phần mềm kia.
Mùa thu năm ngoái, cả mạng xã hội đều khoe trà sữa mùa thu đầu tiên.
Ngày đó tôi tăng ca xong, đầy mong đợi nhắn tin WeChat cho Chu Dã, nũng nịu nói cũng muốn uống.
Lúc đó anh đã trả lời tôi thế nào?
Chu Dã nói đầy thâm tình trong tin nhắn thoại.
“Quyên Quyên, trà sữa bên ngoài toàn là bột kem b/éo và đường hóa học.”
“Một cốc hơn ba mươi tệ, đúng là thuế trí tuệ, uống vào lại b/éo.”
“Ngoan, chồng nấu chè hạt sen ngân nhĩ ở nhà cho em, cái đó mới bổ dưỡng.”
Lúc đó tôi cảm động đến rơi nước mắt, cảm thấy anh thực sự là một người đàn ông tốt biết vun vén gia đình.
Đầy hạnh phúc uống bát chè hạt sen nhạt nhẽo đó.
Nhưng ngay chiều hôm đó.
Chu Dã đã đặt cho Đào Tri Hạ một cốc trà sữa nho kem phô mai giá ba mươi tám tệ.
Đến lượt Đào Tri Hạ, bột kem b/éo không còn bẩn nữa.
Ba mươi tám tệ, cũng không còn là thuế trí tuệ nữa.
“Quyên Quyên?”
Chu Dã ló đầu ra từ trong bếp, “Đang thẫn thờ gì thế?”
Tôi nắm ch/ặt lòng bàn tay.
“Không có gì.”
Bữa tối dọn lên bàn, Chu Dã gắp miếng sườn lớn nhất vào bát tôi.
“Nếm thử đi, sườn non hôm nay thực sự ngon lắm.”
Tôi cúi đầu nhìn miếng sườn đó, đột nhiên nhớ đến phần tôm hùm đất mùa hè năm ngoái.
Ngày đó tôi lướt thấy video review quán ăn trong thành phố, thèm đến mức không chịu nổi.
“Chu Dã, chúng mình gọi một phần tôm hùm đất đi, chỉ một lần thôi.”
Anh nhíu mày, “Thứ đó bẩn lắm, nhiều dầu nhiều muối.”
“Hơn nữa bóc vỏ phiền phức, ăn xong tay toàn mùi.”
Nói rồi, anh trộn cho tôi một đĩa dưa chuột.
“Vợ à, ăn cái này tốt cho sức khỏe!”
Nhưng trong đơn hàng, phần tôm hùm đất của Đào Tri Hạ ghi chú rất rõ ràng.
Bóc sẵn vỏ, bỏ chỉ lưng, không lấy rau mùi.
Anh không phải là chê phiền phức.
Anh chỉ là không muốn phiền vì tôi mà thôi.
“Sao không ăn đi?”
Chu Dã dùng đũa chạm vào bát tôi.
Tôi gắp miếng sườn, cắn một miếng.
Vị chua ngọt lan tỏa trong miệng, nhưng tôi thế nào cũng không nuốt trôi.
“Chu Dã, có phải em... rất dễ nuôi không?”
Anh khựng lại một chút, rồi cười xoa đầu tôi, “Nói bậy gì thế, em đây là hiền thục hiểu chuyện!”
“Không giống mấy người, hôm nay muốn cái này, ngày mai muốn cái kia, hànhz hạz người khác lắm.”
“Anh chỉ thích kiểu như em, ngoan, không quậy phá, biết thương người.”
Tôi cúi đầu, nuốt miếng sườn đó xuống.
Chu Dã vẫn đang kể hôm nay sườn ở hàng nào ngoài chợ tươi, chủ sạp nào lại cân thiếu.
Như mọi khi.
Nhưng tôi không nghe lọt tai được một chữ nào.
Tôi chỉ đang nghĩ, số tiền anh tiết kiệm được.
Liệu có phải lại sắp thêm một phần khoai môn vào trà sữa cho Đào Tri Hạ hay không.