Âm thanh truyền đến mơ hồ, nhưng chẳng liên quan gì đến tôi.

Giữa chừng cô ghé qua ký tên, thấy tôi thì hơi bất ngờ.

“Tiểu Nhiên? Sao cháu lại đứng đây? Mau vào trong ngồi đi.”

“Cháu phụ trách ký tên.”

“Ký tên gì chứ, cháu là em trai ruột, vào ngồi bàn chủ tiệc đi.”

Mẹ không biết đã đi đến từ lúc nào.

Bà cười, nắm lấy cánh tay cô, giọng điệu khách sáo.

“Chị, Tiểu Nhiên tự nói muốn giúp một tay, chị đừng bận tâm nó.”

Rồi hạ giọng nói thêm một câu.

“Thằng bé dạo này sức khỏe lại không tốt, đứng ngoài hóng gió chút cũng tốt, bên trong ồn ào quá không tốt cho tim nó.”

Cô b/án tín b/án nghi rời đi.

Mẹ quay đầu nhìn tôi, biểu cảm ôn hòa.

“Tiểu Nhiên, con nghỉ chút đi. Gần xong rồi mẹ bảo người đến thay con.”

Tôi gật đầu.

Bà xoay người đi được hai bước lại quay lại, lấy từ trong túi ra một phong bì đưa cho tôi.

“Tiền th/uốc tháng này, mẹ đưa trước cho con.”

Tôi nhận lấy phong bì.

“Cảm ơn mẹ.”

Bà cười thỏa mãn rồi chạy bước nhỏ về phía sảnh tiệc.

Tôi mở phong bì.

Bên trong là hai nghìn tệ.

Còn có một mẩu giấy x/é ra từ cuốn sổ n/ợ.

Trên đó là nét chữ của bố viết: Tiêu Nhiên, tiền th/uốc tháng này 2000.

Số dư n/ợ lũy kế: -87600.

Số âm.

Bao nhiêu năm rồi, đằng sau tên tôi luôn đi kèm một con số âm.

Còn hôm nay, bên cạnh tên Tiêu Cảnh chắc lại có thêm một dòng số dương.

Tài sản: Tiêu Cảnh. Phát sinh tháng này -- Thẩm Vi Lan (sính lễ, qu/an h/ệ, lợi ích tương lai).

Tôi gấp mẩu giấy lại, bỏ vào phong bì.

Khi tiệc gần tàn, tôi giúp dọn dẹp bàn ký tên.

Không vào trong chào hỏi.

Trên đường về nhà đi ngang qua con phố quen thuộc, tiệm th/uốc vẫn còn mở cửa.

Tôi vào m/ua th/uốc cho tháng sau.

Lúc bước ra, thấy một tin nhắn mới.

Là mẹ đăng trong nhóm gia đình.

“Hôm nay cảm ơn Tiểu Nhiên đã giúp đỡ. Lát nữa mẹ ghi vào sổ, coi như con đã trả được một chút.”

Phía sau là một icon mặt cười.

Tôi nhìn rất lâu.

Rồi mở trang web thuê nhà đã tắt trước đó.

Lần này, tôi không do dự.

Trong thanh tìm ki/ếm, tôi gõ tên một thành phố rất xa.

Xem từng mục, chọn một căn đơn rẻ nhất.

Đặt cọc.

Sáng sớm hôm sau, tôi lục từ sâu trong tủ ra một chiếc túi vải.

Cho tất cả th/uốc vào, vài bộ quần áo thay đổi, một chiếc thẻ ngân hàng, một cuốn album cũ.

Trong album không có ảnh gia đình.

Chỉ có một tấm ảnh đã phai màu -- ngày sinh nhật ba tuổi, cô chụp giúp tôi.

Tôi ngồi một mình trước chiếc bánh kem, trên bánh chỉ cắm một cây nến.

Đó là lần cuối cùng trong ký ức của tôi có người tổ chức sinh nhật riêng cho mình.

Tôi kéo khóa túi vải.

Trước khi ra cửa, quay đầu nhìn phong bì trên bàn.

Suy nghĩ một chút, tôi rút tiền ra để lại trên bàn.

Mẩu giấy để trong phong bì, bên cạnh đặt một tờ giấy ghi chú mới.

Trên đó viết:

Số tiền hai nghìn này con không dùng.

Số còn lại tám mươi bảy nghìn sáu trăm, con sẽ chuyển khoản theo tháng.

Trả xong, chúng ta không ai n/ợ ai.

Tôi xách túi vải bước ra khỏi cửa.

Khi thang máy đi xuống, điện thoại reo.

Tin nhắn của mẹ:

“Tiểu Nhiên, anh con nói muốn ăn bánh quế hoa con làm, cuối tuần có rảnh làm một phần không? Mẹ tính tiền cho con.”

Tôi nhìn tin nhắn này.

Ngón tay lơ lửng trên màn hình.

Thang máy dừng ở tầng một.

Cửa mở.

Tôi không trả lời, tắt nguồn điện thoại, nhét xuống đáy túi.

Khi bước ra khỏi cổng khu chung cư, gió đầu thu rất lạnh.

Tôi không quay đầu lại.

Ngày thứ ba sau khi tôi biến mất, mẹ mới phát hiện ra.

Không phải vì bà không tìm được tôi.

Mà vì Tiêu Cảnh chê không có ai làm bánh quế hoa nên gọi điện thúc giục ba lần.

Mẹ gửi cho tôi bảy tin nhắn, không tin nào được trả lời.

Bà bảo bố gọi điện, máy tắt.

Gọi cho đồng nghiệp của tôi, đồng nghiệp nói tôi đã nghỉ việc.

“Nghỉ việc rồi?” Bố ngồi trên ghế sofa, tàn th/uốc rơi đầy quần.

Mẹ đứng trước cửa phòng tôi, nhìn chiếc tủ trống rỗng và tờ ghi chú trên bàn.

Bà cầm tờ giấy lên xem hai lần.

Tay bắt đầu run.

“Không ai n/ợ ai là sao?”

“Thằng bé này đang nói gì vậy?”

Bố đi tới nhìn một cái, sắc mặt cũng thay đổi.

“Nó để lại tiền à?”

“Để lại rồi.”

Hai người nhìn nhau, nhất thời không ai nói gì.

Cuối cùng vẫn là bố lên tiếng trước, giọng điệu đầy vẻ bực bội.

“Chắc chắn là vì chuyện của Vi Lan nên vẫn còn đang gi/ận dỗi. Đợi nó ở ngoài không chịu nổi nữa, tự khắc sẽ về thôi.”

Mẹ do dự một chút, gấp tờ ghi chú lại bỏ vào túi.

“Nó đi được đâu chứ? Cơ thể như vậy, không ai chăm sóc thì làm sao được.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
4 Đầm Ngang Chương 10
10 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm

Vô Tình Bẻ Cong Nhiếp Chính Vương

10
Thẩm Mộc Ngư xuyên không thành con trai tể tướng – người sắp bị tru di cửu tộc trong một cuốn sách. Thấy ngày trảm quyết càng lúc càng gần, cậu quyết định đi đường tắt, xây dựng quan hệ huynh đệ thật tốt với Nhiếp chính vương đương triều Lăng Yến Hành. Bước đầu tiên để thành huynh đệ: Dùng một trái tim chân thành, làm một tên nịnh thần trưởng thành. Thẩm Mộc Ngư chụm ngón tay làm hình trái tim: "Tớ nghĩ cậu chính là cả thế giới của mình, không thấy cậu là tớ đêm về không tài nào chợp mắt." Thẩm Mộc Ngư thả thính đủ kiểu: "Cậu ơi tớ như trúng độc rồi. Độc gì cơ? Không có ngày tháng ở cạnh cậu, tớ cảm thấy cô đơn lắm." …… Bước thứ hai để thành huynh đệ: Đường hoàng bước vào nhà, cùng Nhiếp chính vương uống rượu đối ẩm, ngủ chung giường. Thẩm Mộc Ngư cần mẫn nằm xuống bên cạnh Nhiếp chính vương: "Đây là sông Sở, đây là ranh giới Hán, đây là tình nghĩa huynh đệ của chúng ta năm tháng không đổi!" Huynh đệ á? Người đàn ông bị cậu trọc ghẹo cho khuynh hướng tính dục bẻ cong một góc một trăm tám mươi độ tối sầm mặt lại, khóe môi nhếch lên một đường lạnh lẽo: "Hừ, muốn chung gối ngủ cùng lắm hả." Thẩm Mộc Ngư: Tớ chỉ nói bừa thế thôi, sao cậu lại cong thế này cơ chứ!!! ——— Mặt dày bụng dạ đen tối Nhiếp chính vương (Công) × Tưng tửng lạc quan tiểu mặt trời (Thụ) Truyện sủng ngọt, tưng tửng, HE, 1v1, thể xác lẫn tâm hồn Công và Thụ chỉ hướng về nhau. Sủng ngọt, cung đình, HE, nhẹ nhàng, xuyên sách, vương gia, giả tưởng, 1V1
Boys Love
Cổ trang
Đam Mỹ
175