Dòng chữ "Báo cáo giám định ADN" to tướng bên dưới, cùng với những con số rõ ràng đang nói với bà ta rằng:

Bà ta và ông ngoại đã được x/ác nhận là qu/an h/ệ cha con ruột th!t.

Bà ta ngẩng phắt đầu nhìn ông ngoại rồi nhìn tôi:

“Cái thứ q/uỷ gì đây... hai người có ý gì...”

Ông ngoại nhìn bà ta, chậm rãi cất lời:

“Con là đứa con gái ruột mà ta đã tìm ki/ếm suốt năm mươi năm qua.”

“Năm con hai tuổi, con bị người ta bế đi ngay trước cửa nhà, rồi chẳng bao giờ quay về nữa.”

“Mẹ ruột con đã tìm con suốt ba mươi năm, cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn dặn ta phải tiếp tục tìm con, nhưng ta hoàn toàn không thể tìm thấy.”

“Nếu không nhờ gặp được Nguyệt Nguyệt, ta cũng không tin là con vẫn còn sống.”

Ông khẽ lảo đảo một chút, sau đó vịn vào lưng ghế đứng vững.

“Nguyên bản hôm nay, Nguyệt Nguyệt về nhà là để giúp ta và con nhận lại nhau.”

Sắc mặt mẹ tái nhợt:

“Không thể nào! Tôi là người có cha có mẹ, dựa vào đâu mà ông nói tôi là con gái ông?”

Bà ta ném bản báo cáo lên bàn:

“Lâm Thanh Nguyệt, mày đ/ộc á/c quá! Cặp được với kim chủ rồi là muốn đ/á tao và em mày ra rìa sao!”

“Hai người dựng chuyện này lên, chẳng phải chỉ vì không muốn đưa tiền cho tôi sao?!”

Ông ngoại không tiếp lời bà ta,

Chỉ lấy từ trong lớp Iót áo vest ra một tấm ảnh cũ, chậm rãi đẩy về phía bà ta.

Trong ảnh là một cặp vợ chồng trẻ và một bé gái khoảng hai tuổi,

Người phụ nữ cười tươi, hai lúm đồng tiền trông đặc biệt xinh đẹp.

Ánh mắt mẹ chạm vào tấm ảnh thì đột nhiên im bặt.

Bà ta đưa tay cầm lấy tấm ảnh, đầu ngón tay run đến mức suýt không giữ nổi mép ảnh.

Người phụ nữ trong ảnh, nhìn y hệt bà ta thời trẻ.

Ông ngoại lặng lẽ quan sát phản ứng của bà ta, giọng khàn khàn:

“Con nói từ nhỏ con là người có cha có mẹ, vậy ta hỏi con...”

“Cha mẹ nuôi của con có bao giờ cho con xem album ảnh không?”

“Có bao giờ tổ chức sinh nhật cho con không?”

“Cứ có người đến hỏi thăm là họ lại đóng ch/ặt cửa, không bao giờ cho ai vào nhà đúng không?”

Đôi môi mẹ r/un r/ẩy, không thốt nổi lấy một chữ.

Cô chị họ bên cạnh vẫn đang cầm điện thoại, bình luận trong phòng livestream vẫn liên tục nhảy số.

“Vãi thật, cú quay xe này là sao?? Vậy ra người mẹ hám tiền của Lâm Thanh Nguyệt mới là tiểu thư thật sự?”

“Nếu không nhờ đứa con gái ruột này, chắc bà ta chẳng bao giờ tìm thấy cha đẻ đâu!”

“Bà ta còn ng/ược đ/ãi Lâm Thanh Nguyệt, lần này bị vả mặt sưng vù rồi!”

“Mẹ ruột ép con gái ruột gả cho bố ruột, cười ch*t mất!”

Mẹ rõ ràng không còn tâm trí đâu mà quan tâm đến livestream nữa.

Bà ta nhìn chằm chằm vào tấm ảnh, nước mắt bỗng nhiên rơi lã chã không báo trước.

“Họ chưa bao giờ nói với con... con cứ tưởng mình là con ruột của họ...”

Ông ngoại cụp mắt xuống:

“Nếu con không tin, ta đã gọi đội ngũ y tế chuyên nghiệp đến, họ đang chờ ở bên ngoài.”

“Chúng ta có thể làm lại giám định ADN, làm đến khi nào con tin thì thôi.”

Mẹ không trả lời, chỉ ôm mặt, từ từ ngồi thụp xuống.

Qua một hồi lâu, bà ta ngẩng đầu nhìn ông ngoại, đôi môi mấp máy:

“Ông thực sự là cha ruột của tôi? Tôi thực sự là con gái ông?”

Ông ngoại nhìn bà ta, gật đầu một cái.

Bác cả lại nhảy vào gây chuyện:

“Đây đúng là chuyện vui lớn nhất đời! Cụ ạ, thế này thì chúng ta cũng coi như là một nhà rồi!”

Ông ngoại nở nụ cười, hỏi ngược lại bác cả:

“Vừa nãy còn bảo muốn c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ cha con, giờ lại thành một nhà rồi sao?”

Bác cả biết mình đuối lý, kéo dì nhỏ ra nói đỡ.

Dì nhỏ gượng cười:

“Người nhà không nói hai lời, vừa nãy là hiểu lầm thôi, không tính đâu.”

Sắc mặt ông ngoại lập tức lạnh tanh, ra hiệu cho trợ lý lôi hai kẻ gây rối này ra ngoài.

Sau đó, trợ lý lại bước đến trước mặt cô chị họ:

“Hiệu quả livestream đã đạt được rồi, phiền cô cũng ra ngoài cho.”

Trong phòng khách chỉ còn lại ông ngoại, mẹ và tôi.

Mẹ vẫn quỳ trên sàn, ngẩng đầu nhìn ông ngoại, khuôn mặt đầm đìa nước mắt:

“Nực cười thật... tôi lại đi xúi giục chính cha ruột mình cưới con gái mình.”

Ông ngoại cụp mắt, giọng nói lạnh nhạt nhưng lại toát lên vẻ thất vọng tột cùng.

“Hôm nay ta đã đứng đợi ở cửa, chờ Nguyệt Nguyệt gọi ta vào để nhận con.”

“Nhưng ta không ngờ, đứa con gái mà ta tìm suốt năm mươi năm, lại là kẻ làm toàn những chuyện s/úc si/nh!”

“Con nói xem, nếu mẹ con còn sống, bà ấy sẽ đ/au lòng đến mức nào.”

Nói rồi, ông ngẩng đầu lên, mang theo vẻ tà/n nh/ẫn của một thương nhân:

“Bản giám định ADN đó, con cứ coi như chưa từng xem đi.”

Mẹ co rút đồng tử, bàn tay buông thõng bên người run lên bần bật:

“Ý ông là sao? Ông không nhận tôi?”

“Đúng.”

Ông ngoại từng chữ từng chữ nói cực kỳ chậm rãi,

Từng chữ một như cây đinh cắm thẳng vào tim mẹ.

“Ta đã hoàn thành di nguyện của mẹ con là tìm thấy con rồi.”

“Nhưng thứ bà ấy muốn là ta đưa con gái về nhà, chứ không phải một kẻ đi/ên.”

Mẹ đi/ên cuồ/ng lắc đầu, cố gắng giở bài khổ nhục kế,

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
4 Đầm Ngang Chương 10
10 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm

Vô Tình Bẻ Cong Nhiếp Chính Vương

10
Thẩm Mộc Ngư xuyên không thành con trai tể tướng – người sắp bị tru di cửu tộc trong một cuốn sách. Thấy ngày trảm quyết càng lúc càng gần, cậu quyết định đi đường tắt, xây dựng quan hệ huynh đệ thật tốt với Nhiếp chính vương đương triều Lăng Yến Hành. Bước đầu tiên để thành huynh đệ: Dùng một trái tim chân thành, làm một tên nịnh thần trưởng thành. Thẩm Mộc Ngư chụm ngón tay làm hình trái tim: "Tớ nghĩ cậu chính là cả thế giới của mình, không thấy cậu là tớ đêm về không tài nào chợp mắt." Thẩm Mộc Ngư thả thính đủ kiểu: "Cậu ơi tớ như trúng độc rồi. Độc gì cơ? Không có ngày tháng ở cạnh cậu, tớ cảm thấy cô đơn lắm." …… Bước thứ hai để thành huynh đệ: Đường hoàng bước vào nhà, cùng Nhiếp chính vương uống rượu đối ẩm, ngủ chung giường. Thẩm Mộc Ngư cần mẫn nằm xuống bên cạnh Nhiếp chính vương: "Đây là sông Sở, đây là ranh giới Hán, đây là tình nghĩa huynh đệ của chúng ta năm tháng không đổi!" Huynh đệ á? Người đàn ông bị cậu trọc ghẹo cho khuynh hướng tính dục bẻ cong một góc một trăm tám mươi độ tối sầm mặt lại, khóe môi nhếch lên một đường lạnh lẽo: "Hừ, muốn chung gối ngủ cùng lắm hả." Thẩm Mộc Ngư: Tớ chỉ nói bừa thế thôi, sao cậu lại cong thế này cơ chứ!!! ——— Mặt dày bụng dạ đen tối Nhiếp chính vương (Công) × Tưng tửng lạc quan tiểu mặt trời (Thụ) Truyện sủng ngọt, tưng tửng, HE, 1v1, thể xác lẫn tâm hồn Công và Thụ chỉ hướng về nhau. Sủng ngọt, cung đình, HE, nhẹ nhàng, xuyên sách, vương gia, giả tưởng, 1V1
Boys Love
Cổ trang
Đam Mỹ
175