Tôi nhìn gương mặt phù thũng vì đắm chìm trong d/ục v/ọng của hắn.
"Nếu ta không đồng ý thì sao?"
Cố Minh Xuyên cười gằn.
"Không đồng ý?"
"Mày tưởng mày là cái thứ gì chứ?"
"Chỉ cần cha tao vào trong nói với hoàng thượng rằng mày căn bản không phải là Cố Minh Viễn."
"Tội mày phạm chính là tội khi quân, chu di cửu tộc!"
Cố Bách Niên vuốt râu.
"Quý Dã, nặng nhẹ thế nào, tự ngươi cân nhắc lấy."
Tôi nhìn chằm chằm vào bọn họ hồi lâu.
Lâu đến mức Cố Minh Xuyên tưởng tôi sắp nổi đi/ên gi*t người, theo bản năng buông tay ra.
Tôi chậm rãi vuốt phẳng những nếp nhăn trên cổ áo.
Rồi cúi đầu xuống.
"Được."
Cả ba người nhà họ Cố đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Cố phu nhân gh/ét bỏ lấy khăn tay che miệng mũi.
"Sớm biết nghe lời thế này thì xong rồi, cứ phải ăn một trận m/ắng mới chịu ngoan."
Giọng tôi r/un r/ẩy, nghe như thể đã bị dọa đến mất hết can đảm.
"Em gái vẫn còn trong tay các người, ta không còn lựa chọn nào khác."
"Nhưng ta yêu cầu được gặp bệ hạ, nói cho rõ ràng mọi chuyện."
Cố Bách Niên hài lòng gật đầu.
"Đi thôi, ta đi cùng ngươi đến Ngự thư phòng."
"Ngươi tốt nhất nên giữ cái miệng của mình cho ch/ặt."
Tuyết trên cung đạo càng lúc càng rơi dày.
Thái giám cầm đèn lồng đi phía trước.
Ba người nhà họ Cố theo sát phía sau tôi, tiếng bước chân giẫm lên lớp tuyết đọng kêu lạo xạo.
Tôi bước đi rất chậm.
Mỗi một bước chân, trước mắt tôi lại hiện lên đêm tối của mười năm về trước.
Cũng là trận tuyết lớn như thế này.
Gia nhân nhà họ Cố cầm đuốc, đ/á văng cánh cổng sân rá/ch nát nhà tôi.
Mẹ che chở tôi phía trước, bị người ta đạp một cú vào ngựk, thổ ra một ngụm m/áu lớn.
Cha đỏ mắt m/ắng họ.
"Con trai ta sao có thể thay tên công tử bột nhà các người đi chịu ch*t!"
Tên quản gia cầm đầu cười lạnh, ném một thỏi bạc vào mặt cha tôi.
"Cái mạng rẻ mạt như nhà ngươi, mười cái cũng không đổi được một ngón tay của thiếu gia nhà ta."
Đêm đó, lửa lớn ch/áy đỏ rực nửa bầu trời.
Lưỡi lửa li/ếm láp những cây xà nhà.
Cha dốc hết sức bình sinh mở cánh cửa sổ, đẩy tôi ra ngoài.
Xà nhà đổ sập xuống, đ/è lên lưng ông.
Ông ở trong biển lửa, cố sức chống đỡ cây cột gỗ, gào thét với tôi.
"Chạy đi! Đưa em gái con chạy đi!"
Tiếng thảm thiết của mẹ dần yếu ớt trong ngọn lửa.
Tôi chạy trong khu rừng đầy gai góc suốt ba ngày ba đêm.
Th!t dưới lòng bàn chân đều bị mài nát, lộ cả xươ/ng trắng.
Em gái Quý Vãn nắm ch/ặt lấy vạt áo tôi, đến khóc cũng không dám phát ra tiếng.
Nhưng chúng tôi vẫn bị bắt lại.
Cố phu nhân mặc áo lông hồ ly, đứng trong tuyết.
Bà ta sai người túm tóc Quý Vãn, lôi con bé vào nhà củi.
Tôi liều mạng dập đầu, dập đến mức đầy mặt là m/áu, c/ầu x/in bà ta tha cho em gái mình.
Bà ta chỉ lấy khăn tay lau nhẹ đầu ngón tay.
"Mạng của dân thường cũng là mạng sao?"
"Có thể ch*t thay cho con trai ta, là tổ tông nhà các người tích đức."
"Không muốn em gái mày ch*t, thì ngoan ngoãn mặc bộ giáp này đi đến biên giới phía Bắc."
Ngày đó, tôi bị khoác lên mình bộ y phục của Cố Minh Viễn.
Mười năm.
Tôi bò lên từ đống x/ác ch*t, tìm đường sống trong làn đ/ao bóng ki/ếm.
Không biết bao nhiêu lần ruột gan trào ra, tôi đều cắn răng nhét ngược vào trong.
Vì tôi không dám ch*t.
Tôi mà ch*t, Quý Vãn cũng không còn đường sống.
"Ngẩn người cái gì?"
Sau lưng đột nhiên chịu một đò/n đ/au điếng.
Cố Minh Xuyên từ phía sau đ/á tôi một cái, cực kỳ mất kiên nhẫn.
"Đừng có lề mề, mau đi làm việc cho xong đi."
"Tối nay tao còn hẹn với hoa khôi của Thúy Hồng Lâu."
Tôi lảo đảo một chút, đứng vững lại.
Quay đầu nhìn lại.
Cố Minh Xuyên chạm phải ánh mắt tôi, không hiểu sao lại co rúm người lại.
Nhưng hắn lập tức ưỡn ngựk, che giấu nỗi sợ hãi của mình.
"Nhìn cái gì mà nhìn? Còn nhìn nữa tao móc mắt chó của mày ra."
Cố phu nhân lườm tôi một cái.
"Minh Xuyên, nói nhảm với nó làm gì."
"Đợi nó nhường tước vị xong, tùy tiện ban cho nó bát cơm thừa canh cặn là đuổi đi được rồi."
Cố Bách Niên hạ giọng cảnh cáo.
"Sắp đến Ngự thư phòng rồi, đều thu liễm lại chút."
Ông ta quay đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo.
"Quý Dã, lát nữa gặp bệ hạ, ngươi chỉ cần nói nam đinh nhà họ Cố chưa từng luyện võ, không thích hợp đi biên giới phía Bắc."
"Rồi tự mình xin dâng lại binh quyền và tước vị."
"Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn làm theo, ta bảo đảm em gái ngươi sẽ lành lặn trở về bên cạnh ngươi."
Tôi nhìn gương mặt giả tạo của ông ta, nhếch môi.
"Lời Thượng thư đại nhân nói, ta đương nhiên ghi lòng tạc dạ."
Cố Bách Niên hừ lạnh.
"Tốt nhất là ngươi nhớ kỹ thật đấy."
Chúng tôi dừng lại dưới bậc thềm đ/á hán bạch ngọc của Ngự thư phòng.
Thủ lĩnh thái giám Lý Đức Toàn đón ra.
"Bình Bắc Hầu, Cố Thượng thư, bệ hạ đang đợi bên trong đấy."
Tôi phủi lớp tuyết rơi trên vai.
Trong hành lang không xa, một người mặc trang phục cấm quân khẽ gật đầu với tôi.
Đó là người anh em trong đội tử sĩ mà tôi từng c/ứu ở biên giới phía Bắc năm xưa, nay là thân vệ của tôi.
Cử chỉ này của hắn, trong quân đội phía Bắc mang ý nghĩa một chữ.
"Thanh" (Làm sạch).