Tôi, bạn thân và bạn trai, ba người chúng tôi luôn có một quy tắc ngầm.
Trong trường hợp có ý kiến khác biệt, thiểu số phải phục tùng đa số.
Chỉ là, tôi luôn là người thuộc về số ít đó.
Ví dụ như việc ăn lẩu, chọn lẩu uyên ương hay lẩu cay, tôi không ăn được cay.
Nhưng Hứa Tinh Miên và Thẩm Gia Thụ đều chọn lẩu cay, thiểu số phục tùng đa số, thế là chọn lẩu cay.
Hay như lúc m/ua vé xem phim, tôi thích xem phim trinh thám.
Nhưng Hứa Tinh Miên thích anime, Thẩm Gia Thụ cũng vậy, thiểu số phục tùng đa số, cuối cùng đành xem anime.
Hôm nay, cả hai gọi tôi cùng bàn bạc về thành phố sẽ đi trong chuyến du lịch tốt nghiệp.
Vừa đón gió biển, tôi nói ra thành phố mình vẫn luôn muốn đến: "Đại Lý."
Hứa Tinh Miên lắc đầu: "Tớ bỏ một phiếu cho Hải Nam."
Quyết định cuối cùng lại rơi vào tay Thẩm Gia Thụ.
"Hải Nam cộng một."
Hứa Tinh Miên reo lên đầy phấn khích.
Một lúc lâu sau, họ mới để ý đến tâm trạng không mấy vui vẻ của tôi.
"Ôn Đạp, thiểu số phục tùng đa số, cậu không có ý kiến gì chứ?"
Tôi im lặng vài giây.
Đột nhiên tôi hiểu ra rồi.
Nếu như giữa họ, tôi luôn là người thuộc về số ít, vậy thì tôi rời đi là được.
......
"Đạp Đạp, sao cậu không nói gì, cậu gi/ận à?"
Hứa Tinh Miên quan sát nét mặt tôi.
"Nếu cậu không vui, vậy tụi mình đi Đại Lý đi, lần sau tớ tự đi Hải Nam cũng được."
Tôi còn chưa kịp nói gì.
Thẩm Gia Thụ đã nhíu mày không tán thành.
"Thiểu số phục tùng đa số, chẳng phải chúng ta đã thỏa thuận rồi sao?"
"Ôn Đạp, cậu đừng có phá vỡ quy tắc."
Tôi vốn không giỏi ăn nói, giờ lại càng không biết phải nói thế nào.
Bề ngoài, họ luôn nói là thiểu số phục tùng đa số.
Nhưng thực tế, chỉ cần Hứa Tinh Miên đưa ra một ý tưởng, Thẩm Gia Thụ sẽ lập tức hùa theo ngay.
Còn tôi, nghiễm nhiên trở thành người thuộc về số ít đó.
"Chậc, cậu muốn đi Đại Lý thì lần sau tớ đi cùng cậu, lần này nghe theo Tinh Miên đi, vậy được chưa?"
Thẩm Gia Thụ giọng điệu bất lực, trao đổi ánh mắt với Hứa Tinh Miên, cả hai cùng nhìn tôi.
Trong lúc im lặng, mắt Hứa Tinh Miên đỏ hoe.
"Hay là chúng ta cứ đi Đại Lý đi, nghe theo Đạp Đạp."
Nói xong, cô ấy vẫy một chiếc taxi rồi rời đi trước.
Sắc mặt Thẩm Gia Thụ lạnh đi ngay lập tức, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng.
"Ôn Đạp, cậu không biết Tinh Miên nh.ạy cả.m thế nào sao, chỉ cần cậu có chút biến động cảm xúc là cô ấy đều cảm nhận được."
"Cho dù cậu không vui, thì cũng có thể về nhà rồi nói với tớ không, nhất định phải thể hiện ra trước mặt Tinh Miên sao?"
"Cậu không thể nhường nhịn cô ấy một chút à?"
Tôi nhìn gương mặt anh ta, đột nhiên bật cười, lần đầu tiên nói ra nỗi ấm ức trong lòng.
"Tớ còn chưa nhường nhịn cô ấy đủ sao?"
"Năm ngoái nữa, tớ muốn đi Cảnh Đức Trấn, cô ấy muốn đi Cáp Nhĩ Tân, thiểu số phục tùng đa số, chúng ta đã đi Cáp Nhĩ Tân."
"Năm ngoái, tớ muốn đi Nam Kinh, cô ấy muốn đi Tây Bắc, cuối cùng chúng ta đi Tây Bắc."
Ngay cả lúc chọn trường.
Tôi thích thành phố Nam Thành ấm áp, nhưng Hứa Tinh Miên lại thích thành phố Bắc Thành lạnh giá.
Vì cô ấy nói muốn học cùng đại học với tôi, tôi từ bỏ nguyện vọng ban đầu, đổi nguyện vọng một thành Đại học Bắc Thành.
Sắc mặt Thẩm Gia Thụ thay đổi, buột miệng nói: "Thì đã sao, không có cô ấy thì làm sao có cậu của bây giờ?"
Tôi im bặt, gió biển thổi bay những suy nghĩ về quá khứ.
Ba chúng tôi là thanh mai trúc mã, quen nhau từ hồi mẫu giáo.
Năm bảy tuổi, Hứa Tinh Miên nhạy bén nhận ra tâm trạng tôi đang xuống dốc, liền đứng chắn trước mặt tôi, lớn tiếng tố cáo ông bà nội chỉ biết xoay quanh em trai tôi.
"Mọi người chỉ nhìn thấy em trai của Đạp Đạp, không thích Đạp Đạp, làm như vậy là không đúng!"
Đó là lần đầu tiên tôi được người khác ưu ái.
Hứa Tinh Miên giống như một tia sáng, chiếu rọi vào tuổi thơ u tối của tôi.
Họ luôn nghĩ rằng sau này hoàn cảnh của tôi ở nhà đã thay đổi.
Nhưng thực ra không hề, chẳng ai quan tâm đến lời nói của một đứa trẻ cả.
Chỉ là tôi không nhắc lại chuyện đó với họ nữa thôi.
Cát bay vào mắt làm mắt tôi đ/au nhói, tôi nhắm nghiền mắt lại.
"Phải rồi, tớ rất biết ơn cô ấy, nên bao năm qua, cái gì tớ cũng nhường cô ấy."
Sắc mặt Thẩm Gia Thụ lạnh xuống.
"Cậu nhất định phải nói chuyện kiểu mỉa mai như vậy sao?"
Thấy ánh nước trong mắt tôi, những lời định nói ra lại nuốt ngược vào trong.
"Tớ không muốn cãi nhau với cậu, đừng khóc nữa."
"Xin lỗi, vừa nãy giọng tớ hơi nặng lời."
Sống mũi cay cay, tôi quay mặt đi, cứng nhắc phủ nhận.
"Tớ không khóc."
Thế nhưng nước mắt cứ tuôn rơi không ngừng, giọng nói cũng nghẹn ngào.
Phía sau im lặng hồi lâu.
Điện thoại rung lên, là tin nhắn của Thẩm Gia Thụ gửi đến.
[Cậu tự bình tĩnh lại đi, tớ đi xin lỗi Tinh Miên thay cậu, tối có thể sẽ mưa, về sớm đi, chú ý an toàn.]
Tôi thẫn thờ nhìn màn hình, hóa ra anh ta đã đi từ lâu rồi.
Trên mặt biển bất chợt lóe lên một tia chớp, theo sau là một tiếng sấm lớn.
Sắp mưa rồi, tôi không dừng lại nữa, bắt taxi về nhà.