Việc điều trị khiến tôi sụt hơn mười cân, tóc cũng c/ắt rất ngắn.
Khi đi qua sảnh phòng khám, tôi phải vịn lan can dừng lại hai lần.
Niên Cao nằm trong túi thú cưng, nhìn tôi đầy bất an qua lớp lưới trong suốt.
Tôi khẽ chạm vào chân nó.
“Không sao đâu, sắp về nhà rồi.”
Đến cửa thang máy, có người gọi tôi từ phía sau: “Tuế Tuế.”
Chỉ vỏn vẹn hai chữ, nhưng tay tôi vẫn không kìm được mà run lên.
Chu Duật Xuyên đứng giữa đám đông.
Anh g/ầy đi rất nhiều, cằm lấm tấm râu xanh, ngón áp út tay trái vẫn đeo chiếc nhẫn cặp đó.
Anh nhìn tôi hồi lâu, hốc mắt đỏ dần: “Em có khỏe không?”
Tôi nhấn nút thang máy: “Tránh ra.”
Anh vô thức vươn tay định đỡ lấy tôi, tôi lùi lại một bước.
Tay anh cứng đờ giữa không trung.
“Anh không chạm vào em.”
“Anh chỉ đứng đây thôi.”
Chu Duật Xuyên nhìn chằm chằm vào những vết kim tiêm chi chít trên mu bàn tay tôi, giọng khàn đặc.
“Tiền viện phí anh đã chuẩn bị xong rồi.”
“Sau này tái khám, phẫu thuật, phục hồi chức năng, anh đều có thể ở bên em.”
“Em không cần tha thứ cho anh.”
“Chỉ cần cho anh một cơ hội được chăm sóc em là được.”
Tôi lắc đầu.
“Không cần.”
“Tuế Tuế.”
Anh rơi nước mắt.
“Anh biết bây giờ nói gì cũng muộn rồi.”
“Nhưng anh thực sự yêu em.”
Trước đây khi anh nói yêu tôi, luôn mang theo sự chắc chắn đầy đương nhiên.
Anh nói anh sẽ nuôi tôi, sẽ lo cho tôi cả đời.
Cho đến khi tôi biến mất, anh mới phân định rõ ràng, sự rung động của anh với Tống Tri Vi đến từ sự ỷ lại sau những lần kề vai sát cánh chăm sóc tôi.
Tống Tri Vi hiểu sự mệt mỏi của anh, cùng anh thức đêm, cùng anh nói không dứt chuyện.
Nhưng khi anh muốn về nhà, người đầu tiên hiện lên trong tâm trí anh vẫn luôn là tôi.
Chu Duật Xuyên nghẹn ngào nói:
“Anh và Tri Vi không còn liên lạc nữa.”
“Từ đầu đến cuối, người anh thực sự muốn chỉ có em.”
Tôi lặng lẽ nghe hết.
“Chu Duật Xuyên, anh từng c/ứu mạng tôi một lần.”
Anh sững người.
“Trận hỏa hoạn năm mười bảy tuổi, tôi vẫn luôn ghi nhớ.”
“Nên khi anh yêu Tri Vi, tôi không trách anh.”
“Các người ép tôi làm những bài huấn luyện đó, tôi cũng tự nhủ rằng mình n/ợ anh.”
Tôi đưa tay lên, ấn vào lồng ngựk đang đ/au nhói.
“Nhưng ngày ở tiệm váy cưới đó, tôi cũng đã bị các người làm cho ch*t một lần rồi.”
“Bác sĩ c/ứu tôi sống lại, mạng đó đã trả lại cho anh rồi.”
“Chúng ta không còn n/ợ nhau nữa.”
Sắc mặt Chu Duật Xuyên trắng bệch.
“Tuế Tuế, còn những năm tháng đã qua thì sao? Khi em ốm đ/au, anh luôn ở bên cạnh.”
“Em sợ bóng tối, anh thức trắng đêm bật đèn cho em.”
“Em gi/ật mình tỉnh giấc giữa đêm, anh ôm em dỗ dành hết lần này đến lần khác.”
“Những điều đó đều không tính sao?”
Tôi nhìn anh mà không nói gì, chỉ nhấc túi thú cưng lên, chậm rãi bước vào trong.
Chu Duật Xuyên đứng ngoài cửa, vai run lên dữ dội.
“Sau này còn được gặp em không?”
Tôi không trả lời.
Cửa thang máy từ từ khép lại.
Khoảnh khắc cuối cùng, tôi nhìn thấy anh cúi đầu, che kín mắt mình.
Niên Cao khẽ kêu trong túi.
Tôi ôm ch/ặt lấy nó.
Trong trận hỏa hoạn đó, anh đã cõng tôi ra ngoài.
Trong tiệm váy cưới đó, anh cũng đã tự tay để lại Lâm Tuế Tuế của ngày xưa ở nơi đó.
Từ hôm nay trở đi, tôi chỉ sống vì bản thân mình.
Nửa năm sau, Tống Tri Vi nhờ cô họ chuyển cho tôi một bức thư.
Trong thư không có lời giải thích nào.
Chỉ vỏn vẹn một câu: “Tuế Tuế, hãy gặp mình lần cuối.”
Tôi đồng ý.
Địa điểm chọn tại một quán cà phê yên tĩnh.
Tống Tri Vi đến sớm hơn thời gian hẹn.
Cô ấy không đeo sợi dây chuyền bạc đó nữa, nhưng trên bàn lại đặt chiếc hộp quen thuộc.
Tôi vừa ngồi xuống, cô ấy liền đẩy chiếc hộp tới.
“Trả lại cho cậu.”
Tôi không mở ra.
“Cậu giữ lấy đi.”
Nước mắt cô ấy lập tức trào ra.
“Đây là thứ Duật Xuyên tặng cậu.”
“Bây giờ thuộc về cậu rồi.”
Tống Tri Vi siết ch/ặt những ngón tay.
“Cậu đến cả việc tranh giành với mình cũng không muốn nữa sao?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Tri Vi, mình không có thứ gì để quên ở chỗ cậu cả.”
Cô ấy khóc rất lâu, cuối cùng mới ngập ngừng lên tiếng.
Những hạng mục đầu tiên của kế hoạch cai nghiện, cô ấy thực sự muốn giúp tôi.
Cô ấy thấy tôi quá ỷ lại vào Chu Duật Xuyên, sợ rằng có ngày tôi không chịu nổi sự mất mát.
Sau đó, là lần đầu tiên Chu Duật Xuyên khoác áo cho cô ấy.
Lần đầu tiên anh bảo vệ cô ấy vì có người chê cô ấy tà/n nh/ẫn.
Lần đầu tiên anh không đẩy cô ấy ra ngay sau khi hôn.
Cô ấy bắt đầu mong chờ bài huấn luyện tiếp theo.
Tôi lùi một bước, cô ấy lại có thể tiến gần anh thêm một bước.
“Mình biết cậu đ/au lòng.”
“Nhưng lần nào cậu cũng nói không điểm.”
“Mình vừa sợ cậu thực sự không còn yêu anh ấy nữa, lại vừa mong cậu lùi thêm một chút.”
Tống Tri Vi che mặt.
“Mình muốn cậu sống, mình cũng muốn anh ấy yêu mình.”
“Mình cứ ngỡ chỉ cần cậu không đi, chúng ta mãi mãi vẫn là ba người.”
Tôi khẽ hỏi cô ấy: “Cậu đã bao giờ nghĩ xem mình muốn gì chưa?”