“Không sao, cứ vào xem đi, nhìn mặt lần cuối cũng là điều tốt.”
Thẩm Dĩ Mặc liên tục cảm ơn, ngước mắt nhìn tôi một cái rồi bước về phía sau linh đường.
Tôi bám sát theo sau, nhìn chằm chằm vào anh ta, sợ anh ta lại giở trò gì.
Nào ngờ, tôi chỉ chậm chân một bước,
đã thấy Thẩm Dĩ Mặc giơ tay, định vuốt ve mái tóc của “em gái” trong qu/an t/ài băng.
Tôi hoảng h/ồn, lao tới đẩy mạnh anh ta ra xa khỏi qu/an t/ài.
Giây tiếp theo, lại thấy trên tay anh ta đang cầm bộ tóc giả màu nâu của “em gái”, vẻ mặt ngơ ngác nhìn tôi.
Mẹ tôi bước vào, ánh mắt đầy kinh hãi.
Tôi lóe lên một ý, vung nắm đ/ấm giáng mạnh vào mặt Thẩm Dĩ Mặc, đôi mắt đỏ ngầu:
“Thằng khốn, lúc còn sống em gái tôi để ý nhất là việc hóa trị bị rụng tóc. Anh đến chút thể diện cuối cùng cũng không để lại cho nó sao!”
Vốn dĩ đã chướng mắt anh ta, không nhân cơ hội này đ/ấm cho vài phát thì còn đợi đến bao giờ.
Mẹ tôi lặng lẽ giơ ngón tay cái về phía tôi, làm bộ lao vào can ngăn nhưng thực chất chẳng hề dùng chút sức lực nào.
Phải một lúc lâu sau, bà mới làm bộ làm tịch kéo tôi ra.
Tôi nghi ngờ là bà cố ý.
“Hèn gì, tóc trên di ảnh cứ lệch lạc thế nào ấy.”
Thẩm Dĩ Mặc không hề đá/nh trả, dùng mu bàn tay lau vết m/áu ở khóe miệng, vẻ mặt đ/au thương:
“Với tư cách là vị hôn phu của Chiêu Chiêu, tôi muốn ở bên cô ấy thêm vài ngày. Có được không?”
Thái dương tôi gi/ật gi/ật.
Mẹ tôi đứng hình.
Tôi xắn tay áo lên, gi/ận dữ nói:
“Tôi đã nói tôi tên Bùi Chiêu, còn nữa, vị hôn phu cái gì chứ? Ai thừa nhận hả!”
Thẩm Dĩ Mặc ngước nhìn tôi, đôi mắt ngập tràn nước, như mảnh thủy tinh dễ vỡ:
“Chiêu Chiêu nói thế, đời này nhất quyết không gả cho ai ngoài tôi.”
Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, thật muốn t/át cho mình vài cái.
Sao cứ uống say là cái gì cũng nói ra hết thế không biết!
Mẹ tôi giơ tay vỗ bốp một cái vào sau gáy tôi, rồi nhìn Thẩm Dĩ Mặc với ánh mắt dịu dàng vô cùng, từ chối một cách khéo léo:
“Con trai, con về đi. Thời tiết này nóng quá, chúng ta cũng sẽ sớm ch/ôn cất, không thì th* th/ể sẽ bốc mùi mất.”
Tôi thầm thắp nến trong lòng cho Thẩm Dĩ Mặc,
anh ta không biết đấy thôi,
khi mẹ tôi dịu dàng đến mức cực điểm, chính là lúc bà đã nhẫn nhịn đến giới hạn rồi.
Ai ngờ Thẩm Dĩ Mặc chẳng hề để tâm, ngược lại còn rất thản nhiên:
“Dùng cái qu/an t/ài băng của ông nội con đi, để 49 ngày cũng không bốc mùi đâu.”
Anh ta liếc nhìn linh đường phía sau, chậm rãi nói:
“Hơn nữa, cái qu/an t/ài băng bây giờ x/ấu quá, không xứng với Chiêu Chiêu.”
Tôi há miệng, muốn nói lại thôi, cuối cùng thốt ra một câu:
“Anh sống được đến chừng này tuổi cũng chẳng dễ dàng gì.”
Không bị người ta đá/nh ch*t là may rồi!
Thẩm Dĩ Mặc chớp đôi mắt to tròn trong veo nhìn tôi, vẻ mặt ngây thơ vô số tội.
Thấy vậy, mẹ tôi tức đến bật cười, cuối cùng nhịn không nổi nữa, vừa định mở miệng thì đã bị người khác ngắt lời.
“Chậc chậc chậc, vẫn không có giáo dục như ngày nào, đến cả người đến viếng cũng đuổi đi!”
Mẹ của Thẩm Dĩ Mặc bước trên đôi giày cao gót, trang điểm tinh xảo, mặc chiếc váy đen dài, nhẹ nhàng tiến vào.
Mẹ tôi lập tức xù lông, quát lớn:
“Tôi quen bà à? Cút ngay ra ngoài cho tôi!”
Bà Thẩm lại chẳng thèm bận tâm, coi như không có ai, lấy ba nén nhang ra, cung kính bái tế.
Mẹ tôi tức đến trợn ngược mắt:
“Hèn gì con trai bà không hiểu tiếng người, hóa ra là học từ bà đấy!”
Nhìn cảnh tượng quen thuộc này,
tôi và Thẩm Dĩ Mặc nhìn nhau.
Chỉ một cái nhìn, tôi đã biết anh ta nhớ lại chuyện hồi tiểu học.
Ngày xưa, dưới sự ảnh hưởng của người lớn, tôi và Thẩm Dĩ Mặc cũng trở thành kẻ th/ù không đội trời chung.
Tôi thường đứng nhất khối, còn anh ta đứng nhì.
Cho đến một mùa hè nọ, anh ta ngồi trước điều hòa, cố tình chỉnh cửa gió hướng về phía tôi.
Khiến tôi bị ốm và bỏ lỡ kỳ thi.
Học kỳ đó, tôi hạng nhì, anh ta hạng nhất.
Tôi tức không chịu nổi, liền cho anh ta một trận tơi bời.
Sau đó giáo viên gọi phụ huynh,
nhưng giáo viên không ngờ rằng, mẹ của chúng tôi ở trong văn phòng còn đá/nh nhau dữ dội hơn cả tôi và anh ta.
Sau chuyện đó, Thẩm Dĩ Mặc chuyển trường ra nước ngoài.
Thẩm Dĩ Mặc chỉ tay vào mũi tôi, chợt bừng tỉnh.
Tôi bĩu môi kh/inh bỉ, sợ chuyện lại rắc rối thêm, liền đứng dậy ngăn mẹ lại:
“Chuyện nhà chúng tôi, không đến lượt người ngoài làm chủ. Ngày mai ch/ôn cất!”
Thằng cha Thẩm Dĩ Mặc này tà môn lắm, phải giải quyết nhanh gọn lẹ.
Không ngờ, Thẩm Dĩ Mặc mím môi, như thể đã thỏa hiệp điều gì đó, cuối cùng bướng bỉnh nói:
“Không vấn đề gì. Nhưng hôm nay tôi phải thức canh cho vị hôn thê của mình!”
Nói xong, anh ta đứng dậy, lấy bộ đồ tang trắng mang theo khoác lên người, quỳ thẳng tắp trước linh đường.
Bà Thẩm đứng bên cạnh đầy tao nhã, vỗ vỗ vai Thẩm Dĩ Mặc:
“Được, có trách nhiệm đấy. Không như một số người, đến con gái mình nuôi cũng không xong.”
“Có việc gì thì gọi điện cho bác, con trai bác không phải loại để người ta b/ắt n/ạt đâu.”
Nói xong, bà chẳng thèm quan tâm đến bà mẹ đang tức gi/ận dậm chân của tôi, xoay người bỏ đi thẳng.
Mẹ tôi tức đến mức chỉ tay vào bóng lưng bà ta mà m/ắng:
“Từ nhỏ đã làm màu, đáng gh/ét! Tức ch*t tôi rồi!”
Bố tôi phải chạy đến dỗ dành một hồi lâu mới làm mẹ nguôi gi/ận.
Cuối cùng mẹ cũng không chấp nhặt với Thẩm Dĩ Mặc nữa, chỉ dặn dò tôi một câu phải trông chừng anh ta cho kỹ, tránh để lộ tẩy.